Hôm nay,  

Dòng Thời Gian

25/01/200300:00:00(Xem: 12109)
Em yêu quí,
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Anh cũng giận em, đi đâu sao không điện thoại cho biết"
Em đụng xe. Lỗi em. Lại bảo hiểm một chiều, và chỉ còn một chiếc. Anh đi làm, thì giờ đâu tới lui tiệm sửa xe, đưa đón con" Anh càu nhàu em lái ẩu, em mĩa mai : sao khi chưa lấy nhau, em cũng đụng xe như vậy thì anh chỉ mỉm cuời. Rồi em tức tưởi:
"Anh không yêu em như xưa nữa!"
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Dẫu biết em nói đúng : anh không yêu em như xưa nữa, nhưng em ơi, đời là một dòng thay đổi, muốn tình yêu bền vững, chỉ có cách nương dòng thay đổi đó để chuyển từ xấu đến tốt, hay từ tốt đến tốt hơn.

Anh đã không làm như vậy sao " Từ một đứa con trai non nớt, yêu em trong mơ mộng với " mây nhè nhẹ, gió hiu hiu," bây giờ anh là một người chồng tận tụy, người cha có trách nhiệm. Đó không phải là thay đổi sao " Và có phải thay đổi từ xấu đến tốt không " Chứ anh làm sao có thể níu dòng thời gian lại, để "yêu em như xưa ""
Hãy để cái "mỉm cười" của anh hôm xưa thay đổi thành cái "càu nhàu" đang làm em giận, và hãy để " cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" thay đổi thành đạo nghĩa vợ chồng hôm nay.
Thay đổi, đâu có nghĩa là mất đi.
"Một làn sóng tan đâu phải nước không còn nữa."
Tình yêu anh còn đó, nhưng không như xưa, chỉ vì anh đã nương dòng thay đổi của thời gian, để yêu em hơn xưa.
Em ơi, anh đợi em về.
Tác giả: Giao Duyên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hình trên, nhà văn Nhật Tiến (phải) ký tên tặng sách cho nhạc sĩ Trần Chí Phúc (trái) khi nhạc sĩ tới thăm và tặng các đĩa nhạc Thiền Ca. Nhà văn Nhật Tiến năm nay 83 tuổi, nổi tiếng qua nhiều thể loại văn học trong đó truyện dài Thềm Hoang được Giải thưởng Văn chương Toàn quốc 1962.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ
Gà là thực phẩm chứa hàm lượng dinh dưỡng rất cao và hơn thế nữa là thịt gà rất ngon, vậy nên được rất nhiều người yêu thích. Đặc biệt thực phẩm này được nhiều đầu bếp và các mẹ sáng tạo nên những món ăn rất ngon, hấp dẫn cho cả gia đình.
Lần tới, khi bạn sắp sửa đi vào chuyện làm ăn quan trọng hay quan hệ cá nhân với người nào mà bạn chưa biết rõ về họ, hãy dò xét cho kỹ trước.
Năm 1987 khi tôi bước tới đất nước Canada, tôi nặng khoảng 130 lbs (59kg), với chiều cao là một thước 72. Tôi không ốm lắm và cũng không mập lắm. Tới năm 1998 với sự bất cẩn không chăm sóc sức khỏe, ham ăn ham uống, tôi cân nặng khoảng 240 lbs (109 kg), sau chuyến đi Florida để thăm gia đình thì tôi cảm thấy không khỏe. Lúc đó tôi mới 39 tuổi.
Trong tình hình nhiều kẻ bất lương, trong đó có nhiều quan chức từng giữ cấp cao như Viện Phó Viện Kiểm Sát TP Đà Nẵng, cứ sờ mó cả các bé gái nhỏ, dư luận lại kêu gọi dạy võ cho tất cả các học sinh, và dạy kỹ năng đối phó các tình huống như khi vào thang máy... đồng thời sửa luật để tăng án trừng phạt bọn dâm tặc. Hình trên là một lớp võ tại một sân chùa tại Việt Nam.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Món tôm kho tàu ăn với cơm trắng, nấu thêm tô canh khoai mỡ nữa là hợp vị.
Ta thường có ý nghỉ là: “Nếu mình có được thứ người đó có thì mình sẽ có hạnh phúc.” Thí dụ như tôi (Steven) đây, khi tôi còn sống ở apartment và có ít tiền tôi ganh tỵ với ai có nhà riêng và nhiều tiền hơn tôi. Khi tôi có được căn nhà đầu tiên, tôi ganh tỵ với những người có nhà đẹp và lớn hơn tôi. Khi tôi lái chiếc xe đời cũ, tôi ganh tỵ với người lái xe mới hơn và đẹp hơn xe tôi. Khi tôi có gia đình, tôi ganh tỵ với những bạn có gia đình hạnh púc. Hình như là cho dù tôi có được thứ gì thì luôn luôn tôi có thứ khác để ganh tỵ. Giờ tôi trở nên giàu có với công việc mình yêu thích và một gia đình êm ấm nhưng cũng có lúc tôi thấy mình ganh tỵ với một anh bạn hồi trung học giờ trở nên danh tiếng và có bạc tỷ!
Năm 1998 tôi lấy vài lớp học về Tài Chánh và Quản Trị Kinh Doanh, cái bài học nằm lòng là những phương cách bỏ tiền ra đầu tư để sinh lợi, mà cái câu ông thầy nói đi nói lại, nói đến lủng lỗ tai, nói đến khùng đầu luôn là:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.