Hôm nay,  

Bục Giảng

14/03/201000:00:00(Xem: 8285)

Bục Giảng
Thưa các Thầy Cô,
Bục giảng là nơi đẹp và cao quý nhất của quí thầy cô, Ngân Hà xin được Thầy Cô góp vào Trang Thiếu Nhi bằng những cảm nghĩ của mình, ngắn gọn về tình cảm, trách nhiệm gắn bó giữa thầy trò, trường lớp trong những giờ đứng trên bục giảng.

Tâm Tình Chia Sẻ Của Cô Cẩm Hồng, TTVN Tustin

Bé Vui Bé Học 2009, Cấp 1. Cô Khưu thị Cẩm Hồng mặc áo dài hồng cùng các thí sinh trường Tustin mặc đồng phục màu xanh và Đội Tự Lực áo màu đỏ với cô Bích.

Trước tiên tôi xin cám ơn ban tổ chức đã cho tôi có cơ hội nói lên cảm nhận qua những cuộc thi Bé Vui Bé Học được tổ chức trong mùa hè vừa qua. Các cuộc thi diễn ra thật hào hứng trong tinh thần thi đua của các em rất phấn khởi và thân thiện.


Các con em của chúng ta thật dễ thương, khôn ngoan, lanh lẹ và rất lễ phép. Mặc dầu sinh trưởng ở Mỹ các em vẫn nói và hiểu tiếng Việt thành thạo. Đó là nhờ công ơn giáo dục của cha mẹ và các thầy cô, vì thế các em vẫn còn giữ gìn được văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam tại hải ngoại. Tôi cũng không quên gửi lời cám ơn tới Ban Đại Diện và tất cả quý thầy cô đã tình nguyện và bỏ ra rất nhiều công sức, âm thầm giúp đỡ nên những cuộc thi BVBH đã được thành công tốt đẹp.
Là một giáo viên dạy Việt Ngữ và cũng có cơ hội ngồi vào hàng ghế giám khảo vài lần, tôi lấy làm hãnh diện khi thấy các em đã chịu khó học hỏi và gặt hái được những thành quả tốt từ trong gia đình cũng như khi đến trường và cả ngoài xã hội.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chuyến đi này, gia đình em gồm có bố, mẹ, hai chị gái, em, và em gái của em. Chuyến đi khởi hành lúc 7:30 tối và đến nơi lúc 3:00 giờ sáng. Trên xe mọi người đều ngủ chỉ trừ bố phải thức để lái xe.
Chúng ta vừa qua một ngày đón mừng Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Và đêm đến, trên khắp bầu trời của lãnh thổ nước Mỹ, pháo bông sáng rực màn đêm, cả nước Mỹ
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Hai tuần lễ trước, tôi kể cho các em nghe về trận động đất ở Nepal. Tôi cho các em xem một vài tấm hình chụp cảnh tượng động đất.
Chúng ta đã qua ngày Lễ Mẹ, ngày Lễ Cha với lòng biết ơn hai vị sinh thành, đã một đời hy sinh tận tụy vì con. Bao nhiêu lời cám ơn cũng không đầy tình thương rộng như trời biển.
Tóm tắt: Có hai đứa bé lớn lên trong một ngôi làng, cô gái bị câm, chúng rất thân thiết với nhau và khi đứa con trai tới tuổi phải theo đoàn ghe ra biển tập nghề chài lưới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.