Hôm nay,  

Thơ Bé: Con Mắt

01/04/200700:00:00(Xem: 5676)

Em bé mù ở Ấn Độ

Em không hề để ý tới

Con mắt của em

Lúc ngủ, em  nhắm mắt lại

Để giấc ngủ thật yên ổn trong đêm

Và sáng ra

Mở mắt

Em nhìn thấy bầu trời

Cây cối

Màu sắc

Chuyện đó tự nhiên mà!

 

Nhưng mẹ đưa cho em tấm ảnh

Một bạn nhỏ

Ở trong một trường mù

Bạn ở xa lắm

Một đất nước nào khác

Cũng nghèo như Việt Nam

Mẹnói: Bạn không nhìn thấy.

 

Bạn chỉ thấy một màu đen

Từ thủa thơ ấu

Tới lúc lớn lên

Bạn không biết bầu trời là gì

Cây cối là gì

Màu sắc ra sao

Bông hoa đẹp như thế nào

Xung quanh bạn, ngày đêm

Là một màu đen thẳm thẳm.

Nhưng bạn đẹp quá

Bạn đẹp hơn cả em

Mà bạn không nhìn thấy em…

 

Em đã khóc khi nhìn hình bạn

Em đã thầm ước ao

Làm thế nào để mở

Cặp mắt của bạn ra

Làm thế nào bạn cũng như em

Thấy ánh sáng, thấy bầu trời mặt đất

Và thấy mặt mẹ bạn

Như em

Thấy mặt mẹ yêu dấu hàng ngày

Làm thế nào

Để mở cặp mắt bạn em

Người bạn nhỏ Ấn  Độ chưa quen…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em là Linda Trương. Em rất thích khi đọc lá thư của hai bạn Emily và Kaeley Phạm Lenard. Hôm nay em cũng muốn đóng góp vài ý kiến của em về tiếng Việt, tiếng mẹ đẻ của chúng mình.
Em thích con chuột bạch lâu rồi tại vì em nhìn thấy con chuột bạch ở nhà bạn em.
Em rất thích vườn hoa
Trường nhạc Little Saigon Music của em tổ chức biểu diễn âm nhạc tại Viện Việt Học.
Trả lời thư của hai bạn Emily và Kaeley Phạm Lenard
Các bạn Oanh Vũ của em
Hai đứa em đâu thể cho ai làm anh ai được
Tuy còn nhỏ xíu, em bé được theo Ông Bà đi dự Đại Hội Họp Mặt Tù Nhân Chính Trị
Dưới đây là truyện của bạn Peter Nguyễn Bách Khoa, đăng trong tuyển tập “Nụ Văn”   của lớp 6 Lớp Hè Tiếng Việt ở Virginia do cô Đinh Từ Bích Thúy tuyển chọn.
Em chưa từng ôm ai   Chặt như là ôm mẹ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.