Hôm nay,  

Thư Thiếu Nhi

08/08/201000:00:00(Xem: 3869)

Thư Thiếu Nhi: Em Đang Nhức Đầu


Ngân Hà

Chị Ngân Hà ơi!
Tuần rồi đọc thư của bạn Bờm, nói về cái quạt mo, bạn Bờm kêu nhức đầu. Bi giờ em còn nhức đầu hơn nữa vì em đã làm mẹ buồn.
Hôm qua, lúc em ngồi xem TV thì điện thoại reo. Đầu giây bên kia có một bà nói tiếng Việt, mà giọng khó nghe lắm. Em lớn tiếng:”Bác nói lớn lên, không nghe gì hết. Rồi em xổ một tràng tiếng Mỹ. Bên kia đầu giây ngưng bặt, em không nghe gì nữa. Em dằn mạnh điện thoại xuống, trở lại coi TV. Mẹ hỏi:”Ai gọi vậy"”  Em sực nhớ giọng nói lơ lớ và nhớ ra: “Cái bà bạn của mẹ, giọng khó nghe mà còn nói nhỏ. Cái bà gì đó. .. hay gọi.” Mẹ em không nói gì, đi vào phòng. Lát sau em nghe mẹ nói chuyện trong điện thoại. Mẹ xin lỗi đi xin lỗi lại hoài. Chị đừng giận, con mình nó không chịu học tiếng Việt”. Rồi cả buổi tối mẹ không la rầy gì em nhưng mẹ không vui. Chị ơi, em phải làm gì, nói gì cho mẹ không buồn em nữa. ( Thanh Thanh)


.Thanh Thanh mến,
Em không cần phải làm gì hết, mà đợi một lúc nào đó chỉ có hai mẹ con. Em ôm mẹ, hôn mẹ và nói: “Mẹ ơi, con muốn đi học tiếng Việt để nói chuyện với mọi người Việt Nam”! (Ngân Hà).

Để chuẩn bị cho ngày tựu trườn (trường), trườn (trường) Mỹ, mẹ đã dẫn em đi mua sắm dụng cụ học sinh. Em không mua cặp mới vì năm trước bà ngoại đã mua cho em một cái cặp sách rất đẹp, còn tốt lắm.
Mới đây, đọc tin, biết được ở Việt Nam, có một bạn thiếu nhi đã tự tử chết trong ngày khai giảng vì không có quần áo mới để đi học. Nghe ra thì có vẻ buồn cười, không có quần áo mới thì mặc quần áo cũ.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông nhà giàu góa vợ. Ông tục huyền với một người đàn bà đã có hai cô con gái, với ý nghĩ rằng, con ông cần một người mẹ chăm sóc và có bạn lứa tuổi để chơi đùa.
Bắt đầu vào thu, trời vẫn còn nóng gắt. Có ngày nhiệt độ tới 90. Học sinh của tôi bận rộn hơn, vì phải đi học tới hai ba trường. Tiếng Mỹ, tiếng Việt, có em còn học thêm vài ngôn ngữ khác.
Em đến với trang Thiếu Nhi Việt Báo trong nhiều năm qua. Trang Việt Báo Thiếu Nhi là môi trường cho em nhiều cơ hội để luyện tiếng Việt, ngôn ngữ mẹ đẻ yêu quý của mình mà em nghĩ mình phải cố gắng gìn giữ mãi mãi.
Em không phải là người đi lĩnh giải thưởng “Bé Viết Văn Việt”, nhưn (nhưng) em được theo gia đình đi dự tiệc. Nhiều người quá, thật đôn (đông) và vui. Ai cũn (cũng) mặc áo đẹp.
Chuyện ngày xửa ngày xưa, ở một nơi xa xôi có người đàn ông giàu có, nhưng góa vợ. Ông sống trong một ngôi nhà rộng lớn, sang trọng với cô con gái duy nhất.
Hôm nay trong giờ đức dục tôi nói về việc: các em phải phụ giúp ba mẹ làm việc nhà. Lớp tôi phụ trách các em còn rất nhỏ, chỉ 9, 10 tuổi, nhưng các em rất ngoan.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.