Hôm nay,  

Ngày Tết

18/02/200700:00:00(Xem: 36102)

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 286: NGÀY TẾT

Các bạn ơi!

Hôm nay đúng ngày mùng Một Tết nè!  Một ngày tinh khôi bắt đầu một năm mới. Chúng mình cùng gửi lời chúc cho nhau: Mừng Xuân, chúc tất cả các bạn trong gia đình Thiếu Nhi Việt Báo được mọi sự may mắn, ăn ngon, mặc đẹp và nhiều thật nhiều tiền lì xì, được cha mẹ, thầy cô thương yêu suốt năm luôn!

Năm nay Tường Vi lớn rồi, vì Bố cao lêu đêu nên Tường Vi cũng cao quá khổ, nói tuổi mười ba không ai tin hết trơn.  Mẹ may cho áo dài màu hồng rất đẹp để mặc Tết nên ngày mùng một là Tường Vi mặc áo mới liền. Đứng trước gương soi, thấy mình lạ hẳn, như một người nào khác, tưởng tượng vậy thôi nhưng mình vẫn là mình mà. Chị mình cũng mặc áo dài màu xanh, tuy chị lớn tuổi hơn mình mà đâu có cao bằng mình. Chị chọc mình: Cao quá như vậy năm nay không ai lì xì cho Sóc hết nghe chưa"” Sóc là tên gọi ở nhà của em,  em đâu muốn ai biết mà chị cứ quen miệng gọi hoài. Sáng mùng một cùng đứng chải đầu, soi gương, hai chị em cùng thỏa thuận lời hứa là từ nay ra ngoài không ai được gọi tên ở nhà nữa hết, vì tụi mình lớn rồi! Cứ như vậy đi, nhưng mình biết cũng sẽ nhiều lúc lỡ miệng nói ra, nhưng khi đó hãy hay.

Đầu tiên, Bố Mẹ dẫn hai chị em đi chúc Tết mừng tuổi bà Nội ở nhà chú. Bà Nội hôm nay là đẹp nhứt, vì bà mặc áo dài gấm có nhiều hoa dệt nổi và đeo một tượng Phật bằng ngọc trắng. Bà ngồi ở cái ghế bành trông rất oai nghiêm nhưng ánh mắt bà vui và nụ cười của bà rất hiền, trên tay bà là cả một xấp phong bì đỏ rất dày. Các cô các chú và cháu chắt đứng bao quanh bà. Sau khi nhận những lời chúc Tết, bà  liền phát các phong bao đỏ lì xì cho mọi người. Kế tới là các cô chú phát bao lì xì cho con cháu với lời chúc Tết đứa nào cũng được vui chơi, chóng lớn. Người lớn thật buồn cười, cứ cầu cho con cháu ăn chơi khỏe mạnh, mà con nít hễ chơi một chút thì bị la!!! Hì hì, các bạn có cảm thấy như mình không ta"

Sáng mồng một gặp bà nội là Tường Vi đã thấy hên rồi. Trong nhà không khí cũng rất ấm cúng và Tết.  Hoa lan, hoa cúc, cành dào do bà nội mua chưng, rồi mứt bánh, giò chả, các món ăn ngày Tết bày ê hề…Nhưng không ăn được nhiều, Bố nói còn đi nhiều nơi nữa. Ngày mùng một Tết mà, ngày mà người lớn hễ gặp con nít là không quên bao đỏ lì xì. Ngày Tết, cái phong bao đỏ là đẹp quá chừng, phải không các bạn"

Đâu phải chỉ được nhiều phong bao đỏ, mà đi tới nhà nào cũng có đồ ăn thức uống thật ngon. Các bạn có cảm thấy hình như ngày Tết con nít được chú ý, được thương hơn, muốn đòi gì cũng được bố mẹ nuông chìu. Đó cũng nhờ mình chăm ngoan, học giỏi và biết làm hài lòng người lớn, Tường Vi nghĩ như vậy.

Không hiểu sao, cứ ngày Tết là Tường Vi thương bà nội nhiều nhất. Mỗi năm bà mỗi già. Mặc dù Tết tới bà Nội ăn mặc rất đẹp, cho nhiều bao lì xì, nhưng thấy bà nội không còn khỏe mạnh như xưa, Tường Vi muốn mình gần bà nội thật nhiều.

Năm nay, Tường Vi còn rủ được bà nội đi Hội Chợ Tết, trong đó có nhiều gian hàng từ báo Tết tới chưng bày các sản phẩm, các vật dụng cần thiết cho cuộc sống. Sau đó là tới ngồi coi văn nghệ lộ thiên, trên sân khấu thường trực có ca hát, thi trẻ em đẹp, thi quốc phục, các giải thưởng về học vấn, viết tiếng Việt… Em qua tuổi thi quốc phục rồi, mà nhìn những bạn nhỏ trong những quần áo  cổ truyền, em vẫn ao ước giá mình còn nhỏ, được mặc và dự thi như vậy….

Ngày mùng Một Tết sẽ qua mau lắm, nhưng năm mới vẫn còn. Tường Vi mong được đọc những bài viết tiếng Việt về những mơ ước của tuổi thơ, của mùa Xuân, của tình yêu cha mẹ, thầy cô, bạn bè gửi cho nhau trên trang thiếu nhi của chúng mình.

(Viết cho ngày Mồng một Tết Đinh Hợi)

Tường Vi Phạm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sáng hôm nay em đi học. Buổi tối hôm trước mẹ đọc cho em nghe bài mùa tựu trong của một nhà văn Việt Nam, nói là xưa lắm rồi, tên là Thanh Tịnh. Mẹ nói, thời ,mẹ còn nhỏ, đi học, mẹ và các bạn đều rất thích, học thuộc học bài này. Câu mà em nghe một lần là nhớ: “Mẹ em âu yếm nắm tay em, dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp…”...
Đâu có bạn nào muốn buổi sáng bị thức dậy khi cơn buồn ngủ vẫn còn ngầy ngật. Đối với các bạn thiếu nhi, được ngủ nướng thêm một chút buổi sáng là điều hạnh phúc và thích thú nhất!
Các vị phụ huynh thân mến, Điều lo lắng cho phụ huynh có con em còn nhỏ đi học, sợ nhất là trẻ thất lạc hoặc bị kẻ xấu bắt cóc. Năm học đã bắt đầu trên toàn quốc nuớc Mỹ, để bảo vệ cho con trẻ, cơ quan FBI đang khuyến khích phụ huynh nên xử dụng chương trình nhận dạng trẻ em (FBI Child ID app), để chuẩn bị cho những trường hợp xấu có thể xẩy ra khi trẻ bị bắt cóc hoặc mất tích.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua muốn trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì táo lại thiếu một quả. Hoàng tử Cả và Hoàng tử thứ đều canh vườn, nhưng cứ 12 giờ đêm là buồn ngủ, nên táo vẫn mất. Đến lượt Hoàng tử Út, cố gắng thức và thấy một con chim vàng tới ăn táo. Hoàng tử giương cung bắn, trúng rụng một chiếc lông vàng đem về trình vua cha. Cả triều thần đều nhận là chiếc lông vàng rất quí nên vua muốn có luôn con chim. Vua sai người con cả đi tìm chim, hoàng tử cả không nghe lời cáo khuyên, sa vào một quán ăn chơi vui vẻ và ở luôn không về…
Các em thiếu nhi với ban nhạc dân tộc của nhạc sĩ Vân Ánh Võ trình diễn tại Yerba Buena Center for the Arts, San Francisco Thứ Bảy ngày 25/8 vừa qua.
Tuần lễ này các bạn đã vào trường, mùa hè với bao ngày nghỉ, bao niềm vui trôi qua nhanh quá! Nhưng BN biết, niềm vui tựu trường đối với các bạn cũng vô cùng quan trọng.
Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện của mình. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một quả. Vua cho hai hoàng tử anh và em đi canh, nhưng hoàng tử nào cũng cứ 12 giờ là ngủ nên sáng hôm sau vẫn thiếu một quả. Hoàng tử Út xin vua đi canh và phát giác ra có một con chim lông vàng tới ăn trái táo. Hoàng tử giương cung bắn, chim bay vụt đi, rớt lại một sợi lông vàng. Hoàng tử Út đem về trình cho vua cha, quần thần cho rằng chiếc lông vàng còn quý hơn cả một vương quốc...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.