Hôm nay,  

Ngày Tết

18/02/200700:00:00(Xem: 36724)

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 286: NGÀY TẾT

Các bạn ơi!

Hôm nay đúng ngày mùng Một Tết nè!  Một ngày tinh khôi bắt đầu một năm mới. Chúng mình cùng gửi lời chúc cho nhau: Mừng Xuân, chúc tất cả các bạn trong gia đình Thiếu Nhi Việt Báo được mọi sự may mắn, ăn ngon, mặc đẹp và nhiều thật nhiều tiền lì xì, được cha mẹ, thầy cô thương yêu suốt năm luôn!

Năm nay Tường Vi lớn rồi, vì Bố cao lêu đêu nên Tường Vi cũng cao quá khổ, nói tuổi mười ba không ai tin hết trơn.  Mẹ may cho áo dài màu hồng rất đẹp để mặc Tết nên ngày mùng một là Tường Vi mặc áo mới liền. Đứng trước gương soi, thấy mình lạ hẳn, như một người nào khác, tưởng tượng vậy thôi nhưng mình vẫn là mình mà. Chị mình cũng mặc áo dài màu xanh, tuy chị lớn tuổi hơn mình mà đâu có cao bằng mình. Chị chọc mình: Cao quá như vậy năm nay không ai lì xì cho Sóc hết nghe chưa"” Sóc là tên gọi ở nhà của em,  em đâu muốn ai biết mà chị cứ quen miệng gọi hoài. Sáng mùng một cùng đứng chải đầu, soi gương, hai chị em cùng thỏa thuận lời hứa là từ nay ra ngoài không ai được gọi tên ở nhà nữa hết, vì tụi mình lớn rồi! Cứ như vậy đi, nhưng mình biết cũng sẽ nhiều lúc lỡ miệng nói ra, nhưng khi đó hãy hay.

Đầu tiên, Bố Mẹ dẫn hai chị em đi chúc Tết mừng tuổi bà Nội ở nhà chú. Bà Nội hôm nay là đẹp nhứt, vì bà mặc áo dài gấm có nhiều hoa dệt nổi và đeo một tượng Phật bằng ngọc trắng. Bà ngồi ở cái ghế bành trông rất oai nghiêm nhưng ánh mắt bà vui và nụ cười của bà rất hiền, trên tay bà là cả một xấp phong bì đỏ rất dày. Các cô các chú và cháu chắt đứng bao quanh bà. Sau khi nhận những lời chúc Tết, bà  liền phát các phong bao đỏ lì xì cho mọi người. Kế tới là các cô chú phát bao lì xì cho con cháu với lời chúc Tết đứa nào cũng được vui chơi, chóng lớn. Người lớn thật buồn cười, cứ cầu cho con cháu ăn chơi khỏe mạnh, mà con nít hễ chơi một chút thì bị la!!! Hì hì, các bạn có cảm thấy như mình không ta"

Sáng mồng một gặp bà nội là Tường Vi đã thấy hên rồi. Trong nhà không khí cũng rất ấm cúng và Tết.  Hoa lan, hoa cúc, cành dào do bà nội mua chưng, rồi mứt bánh, giò chả, các món ăn ngày Tết bày ê hề…Nhưng không ăn được nhiều, Bố nói còn đi nhiều nơi nữa. Ngày mùng một Tết mà, ngày mà người lớn hễ gặp con nít là không quên bao đỏ lì xì. Ngày Tết, cái phong bao đỏ là đẹp quá chừng, phải không các bạn"

Đâu phải chỉ được nhiều phong bao đỏ, mà đi tới nhà nào cũng có đồ ăn thức uống thật ngon. Các bạn có cảm thấy hình như ngày Tết con nít được chú ý, được thương hơn, muốn đòi gì cũng được bố mẹ nuông chìu. Đó cũng nhờ mình chăm ngoan, học giỏi và biết làm hài lòng người lớn, Tường Vi nghĩ như vậy.

Không hiểu sao, cứ ngày Tết là Tường Vi thương bà nội nhiều nhất. Mỗi năm bà mỗi già. Mặc dù Tết tới bà Nội ăn mặc rất đẹp, cho nhiều bao lì xì, nhưng thấy bà nội không còn khỏe mạnh như xưa, Tường Vi muốn mình gần bà nội thật nhiều.

Năm nay, Tường Vi còn rủ được bà nội đi Hội Chợ Tết, trong đó có nhiều gian hàng từ báo Tết tới chưng bày các sản phẩm, các vật dụng cần thiết cho cuộc sống. Sau đó là tới ngồi coi văn nghệ lộ thiên, trên sân khấu thường trực có ca hát, thi trẻ em đẹp, thi quốc phục, các giải thưởng về học vấn, viết tiếng Việt… Em qua tuổi thi quốc phục rồi, mà nhìn những bạn nhỏ trong những quần áo  cổ truyền, em vẫn ao ước giá mình còn nhỏ, được mặc và dự thi như vậy….

Ngày mùng Một Tết sẽ qua mau lắm, nhưng năm mới vẫn còn. Tường Vi mong được đọc những bài viết tiếng Việt về những mơ ước của tuổi thơ, của mùa Xuân, của tình yêu cha mẹ, thầy cô, bạn bè gửi cho nhau trên trang thiếu nhi của chúng mình.

(Viết cho ngày Mồng một Tết Đinh Hợi)

Tường Vi Phạm

Gần một tháng rồi, con chờ mãi tới ngày hôm nay, ngày Hiền Mẫu để viết lá thư này gửi mẹ. Mẹ biết không, vì một lỗi lầm mà con đã ân hận không biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm.
Hôm nay, ngày của Mẹ. Các bạn đã chuẩn bị như thế nào để dâng lên Mẹ tình yêu thương của mình. Có bạn, đã chuẩn bị từ những ngày trước, một tấm thiệp, một bó hoa,
Ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có một lão bà đơn độc sống trong một ngôi nhà lụp xụp, tuổi đã cao, lại rất nghèo khó. Bởi làm lụng bao năm vất vả nên bà rất ốm yếu,
Chúng ta đọc tiếp “Mảnh Ký Ức thứ 2 của Nina Lê: Tôi là Ai? Khi chị lên đường đi du học tại một nước xa lạ: Anh Quốc. Mở đầu bài viết, chị đã ghi lại lời nói của mẹ trước khi chia tay:
Có giấy mực nào có thể kể hết công lao của Mẹ và tình Mẹ yêu con. Nhưng con sẽ cố gắng viết một phần nhỏ về yêu Mẹ, khi con nghĩ và những người đã có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc sống của con.
Theo Thông Báo của cô Bùi Phong Thu, Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, thì Trung Tâm sắp chuyển sang một trường mới.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông lão đánh cá nghèo khổ, sống trong căn chòi rách nát. Một hôm, ông bắt được một con cá vàng. Con cá mở miệng xin tha mạng và muốn gì cá vàng cũng trả ơn
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông lão đánh cá nghèo khổ, sống trong căn chòi rách nát. Một hôm, ông bắt được một con cá vàng. Con cá mở miệng xin tha mạng và muốn gì cá vàng cũng trả ơn
Tôi đã ghi lại cho các em khi đọc “mảnh ký ức” của một thiếu nhi 16 tuổi, trước bước đường đi du học, cô bé mới 16 tuổi, lên đường một mình, bỏ lại đằng sau gia đình, cha mẹ, bạn bè, đến London,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.