Hôm nay,  

Bục Giảng

02/05/201000:00:00(Xem: 6273)

Bục Giảng
Câu Chuyện Về Bục Giảng

Thầy Cao Xuân Đài

Thầy Khiết kể một câu chuyện về bục giảng:
“Cách đây hơn 10 năm, một hôm tôi nhận được một cú điện thoại. Ở đầu giây bên kia là một giọng nam rất trẻ, ngỏ ý muốn đi dạy tiếng Việt cho các em trong cộng đoàn. Tôi hỏi:
- Năm nay em được bao nhiêu tuổi rồi"
- Thưa thầy, tôi mới có 71 tuổi ạ.


Tôi vội vàng xin lỗi thầy. Từ đó thầy đến đứng bục giảng với với trường Việt Ngữ Cộng Đoàn Westminster. Thầy phụ trách lớp A 1 với hơn 30 em trong lớp và một cô giáo và một em làm phụ giáo. Lớp học của thầy lúc nào cũng sinh động, vang vang tiếng tập đánh vần, đọc bài thuộc lòng và câu ca dao, tục ngữ.
Vậy mà đã 10 năm qua,dù đã trên 80 tuổi, thầy Cao Xuân Đài vẫn còn đứng trên bục giảng, thân thể tráng kiện và đầu óc minh mẫn nhờ sáng sáng thầy vẫn đi tập thể dục, chạy bộ. Lớp lớp học sinh con cháu kính trọng và yêu mến thầy xiết bao!”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngay góc đường Euclid và McFadden, quận Cam, có một ngôi nhà thờ khá lớn, đó là giáo xứ Saint Barbara. Tại đây còn có ngôi trường Việt Ngữ Nguyễn Bá Tòng, được thành lập từ niên khóa 1987-1988, tính đến nay đã trãi qua 6 vị hiệu trưởng, theo thứ tự: Thầy Nguyễn Thanh,
Tại trang trại của một nhà giàu ở Ấn Độ, một con bò đen rất đẹp mã được sinh ra. Hình dáng con bò lực lưỡng và toàn hảo đến nỗi ông chủ đặt tên cho nó là Chàng Điển Trai. Ông cho nó ăn loại gạo ngon nhất và đối xử với nó vô cùng tử tế.
Em thíc (Em thích) ăn cơm má em lấu (nấu), em không thíc (thích) ăn đồ ăn mỷ (Mỹ) ở trườn (trường). Bửa (Bữa) em củng (cũng) man (mang) theo đồ ăn.
Cổ nhân có câu “độc thư cứu quốc” -- nghĩa là, đọc sách để cứu nước.
Một con trăn rừng đã tìm đường bò vào nhà cậu bé Campuchia lúc cậu mới được 3 tháng và trăn dài khoảng nửa mét. Người nhà không giết mà bắt bỏ con trăn vào rừng. Trăn lại tìm đường về để chơi đùa với cậu bé. Cậu bé nói trăn là em gái của cậu nên thương nhau lắm.
Một hôm nọ, một bà già tìm thấy hai chú heo con, bà vội để vào rổ đem về. Bà đặt tên: Ủn anh” và “Ủn em”, bà nuôi nấng chúng như con ruột.Từ từ, chúng lớn phồng. Nhiều người muốn mua làm thịt nhưng bà già luôn luôn trả lời: “Đây là hai đứa con của tôi. Nỡ lòng nào tôi bán chúng lấy tiền.”
Sau giờ làm việc tôi dạy thêm cho các em tiếng Việt ở nhà. Tôi dạy hai trình độ:
Trời bắc (bắt) đầu nóng, em biết mùa hè đã đến.
Kính chào các phụ huynh và các em thiếu nhi thân mến,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.