Hôm nay,  

Thư Thiếu Nhi

31/01/201000:00:00(Xem: 3956)

Thư Thiếu Nhi: Ao Mới Đón Xuân

Mỗi lần Tết đến, David Phạm đều hãnh diện mặc quốc phục Việt Nam.

Các bạn thân mến,
Mỗi năm, cứ gần tới ngày Tết Nguyên Đán, tức là ngày Tết của Việt Nam là mẹ may cho Ngân Hà một chiếc áo dài mới. Ngân Hà nghĩ rằng, các bạn cũng sẽ như Ngân Hà, ngày Tết Việt Nam, có áo dài mới Việt Nam để mặc đón Xuân, vì  năm nào cũng vậy, ra đường thấy các bạn thiếu nhi mặc áo dài, màu sắc rực rỡ đẹp như  muôn hoa tưng bừng trong chợ Tết vậy đó. Có bạn còn được đội khăn vành rây như các bà hoàng hậu ngày xưa, đi hài thêu cườm mũi cong lên rất điệu. Các bạn thiếu nhi nam mặc áo dài gấm, hai màu thích hợp nhất là gấm xanh và gấm đỏ, bạn nào mặc áo gấm xanh thì đội khăn đóng cùng màu xanh, mặc áo gấm đỏ thì đội khăn đóng đỏ. Trong bộ cổ phục, bạn nào cũng xinh đẹp và nghiêm trang như lễ nghi ngày Tết.

Bảo Ngọc và Quỳnh Như thì không những ngày Tết phải mặc áo dài, mà mỗi lần được trình diễn văn nghệ, đều thích mặc áo dài thấy thật là duyên dáng.


Rồi đi lễ chùa, lễ nhà thờ, đi chúc Tết họ hàng, chúng mình xúng xính trong áo mới, lòng hân hoan vui sướng nhận những chiếc phong bì màu đỏ. Vui nhất là lúc Giao Thừa đó bạn ơi! Mình mặc áo mới đón năm mới, rồi vòng tay đứng trước mặt ông bà, cha mẹ, anh chị nói lời chúc lành đầu năm, lúc nào cũng: Chúc Ông Bà sống lâu trăm tuổi, để lì xì cho chúng cháu. Chúc Ba Mẹ nhiều sức khỏe để lo cho chúng con, các anh các chị siêng năng làm việc nhà giúp mẹ, học giỏi cho ba mẹ vui. Còn mình thì sao đây các bạn, mình còn nhỏ chưa phải phụ mẹ làm việc nhà, nhưng chắc là phải học giỏi rồi, nếu không thì đâu được cưng chiều như các anh các chị. Chúng mình cũng sửa soạn lời chúc mừng nhau và mừng có áo  dài mới tinh nữa nhé!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.