Hôm nay,  

Bục Giảng

04/04/201000:00:00(Xem: 5646)

Bục Giảng

Những nụ cười tràn niềm tin của thầy cô đứng ở bục giảng hôm nay sẽ là đầu máy dẫn toa tầu thiếu nhi tới ngày mai vững vàng, sáng lạng.

Một Lần Ghé Thăm Trường Lớp
Chúng tôi đi thăm trường Việt Ngữ Cộng Đoàn Westminster vào buổi trưa thứ Bảy trong lúc trường bắt đầu sinh hoạt với lễ chào Quốc Kỳ. Ngọn cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phơ trong gió đẹp làm sao, như nối dài khúc rễ Việt Nam nuôi những mầm xanh nhỏ bé sinh và lớn lên  trên phần đất mầu mỡ của xứ người nhưng vẫn tiềm ẩn trong sâu kín tận đáy lòng linh hồn và tiếng nói Việt Nam yêu dấu.
Tôi được thầy hiệu trường Vũ Hoàng tiếp chuyện và đưa đi thăm trường lớp.
Và từ trên bục giảng, cô Thanh phụ trách lớp 2 đã nói với tôi: “Ngày còn ở Việt Nam, tôi đi dạy học, sang tới đây không làm sao quên được bục giảng, học trò nên cộng tác với Trường Việt Ngữ Westminster đã được 14 năm. Cô Anh Thư cũng cho biết: “Trước đây tôi học Việt Ngữ ở Trường Westminster này, và bây giờ thì trở lại dạy các em lớp sau, nhớ ơn các thầy cô đã đứng trên bục giảng, tôi cũng tiếp tục đứng trên bục giảng để trả ơn thầy cô cũ.. .”


Ở dưới bục giảng, em Bryan 10 tuổi nói: “ Em học ở đây từ lớp mẫu giáo. Vui lắm, em rất thích nói tiếng Việt”. Henry 7 tuổi nói tiếng Việt rất rành:” Con thương cô giáo, cô giáo dạy cho con nhiều lắm.”
Một em ở lớp Mẫu Giáo nói: “Khi đi học em gặp cô giáo, đêm em nằm mơ thấy cô cười với em.”
Trước khi ra về, tôi nhìn thấy một cô giáo đứng trên bục giảng, đang tươi cười giảng gì đó mà các em vỗ tay, reo hò vui vẻ quá. Cảnh đó làm tôi bồi hồi nhớ lại thời còn đi học, cũng nhiều lần tôi nhìn cô giáo cũ của tôi đứng trên bục giảng và cảm thấy chức năng của cô cao quý làm sao, khi cô hướng dẫn biết bao tầng lớp tuổi trẻ vững chắc đi vào đời bằng học vấn.
Cao Ngọc Điệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngân Hà giới thiệu với các bạn, một số bạn thiếu nhi đã cùng phụ huynh tham dự buổi tiệc gây quỹ của Hội Bác Ái Phancico
Em là Băng Tâm, năm nay em mười bốn tuổi, nhưng em cao hơn chị em 17 tuổi nữa đó chị Ngân Hà. Trong nhà gọi em là con Cò.
Sáng nay, cô giáo Đan-Cát-Tiên lại chơi, cha tôi nhận thấy tôi đã nói một câu vô lễ với mẹ tôi. Vì thế, cha tôi răn tôi bằng lá thư sau này, đọc rất cảm động
Vào Chủ Nhật ngày 17 tháng 2 năm 2008, trường Việt Ngữ của em tổ chức buổi lễ chào cờ đầu năm tại tượng đài Việt Mỹ, Westminster
Hồi xửa hồi xưa Bà đi vô rừng Kiếm được hai con Một Vịt, một Sóc Con Vịt màu vàng Con Sóc màu nâu
Tuần lễ “Trứng” đã qua, Ngân Hà nghĩ là các bạn đã ngán ăn trứng gà rồi phải không" Nếu như ở Âu Châu hay các nước Bắc Âu, học sinh như tụi mình được nghỉ
Cô có dáng dấp trung bình, mái tóc ngắn phù hợp với gương mặt tròn phúc hậu. Giọng nói cô dịu dàng đi đôi với tính tình hiền hậu, dễ mến
Ảnh trên là Annie Vo trong chiếc áo dài màu hồng tươi thắm và các em đi hội xuân
Em rất thích chụp hình Tết vì nhiều màu sắc đẹp. Mỗi lần chị Sophie, Kevin và Jennifer đi diễn, em đều được giao máy để chụp hình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.