Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

26/03/200700:00:00(Xem: 3747)

 BÀI DỰ THI SỐ 291

EM ĐI HỌC TRƯỜNG VIỆT NGỮ

Minh Hiển

   Một bữa kia, lúc mẹ đang bận nấu cơm chiều thì điện thoại reo. Tay mẹ đang dơ lắm vì mẹ đang xắt một cục thịt bự. Mẹ ngó em, nói:

“Nghe dùm mẹ điện thoại đi con”

Em nhấc điện thoại lên. Bên kia có một giọng nói ồm ồm mà em không hiểu gì cả. Em hét to bằng tiếng Mỹ, rồi em nghe được.

“Bác đây. Có mẹ ở nhà không"”

Em cố gắng trả lời bằng tiếng Việt.

“Yes. Nó đang bận. Nó làm bếp. Nó…”

Mẹ giựt phắt ống nghe trên tay em và nói chuyện điện thoại. Một hồi lâu, mẹ hết nói, buông máy, nhìn em, cắn môi, lắc đầu:

“Con thiệt là…ngu.”

Hồi đó em chẳng hiểu chữ “ngu” là gì. Tưởng được khen, em toét miệng cười. Mẹ lại la:

“Vui lắm sao mà còn cười!”

Thì được khen, vui, em cười. Cũng không cho cười. Mẹ có đùa với em không vậy" Mẹ vẫn hay đùa với em mà. Em nhớ bà hay nói: Hai chị em này…là nói em với mẹ, em lại chọc mẹ:

“Chị ơi, chị…”

Mọi khi mẹ cười dữ lắm. Bữa nay cũng không cười. Em cũng hơi giận mẹ nên nhăn mặt khỉ, không thèm chơi với mẹ nữa.

 Buổi tối, lúc ăn cơm, mẹ nói với ba:

“Anh phải thu xếp cho con nó đi học tiếng Việt. Nó cứ nói tầm bậy tầm bạ, người ta không hiểu cho là mình không dạy con.”

Rồi mẹ kể chuyện em trả lời điện thoại cho ba nghe.  Em càng không hiểu, rõ ràng mẹ cũng nói chữ “nó” mà sao em nói thì không được. Cho tới lúc vào học trường tiếng Việt được ba năm, em mới hiểu được phần nào tiếng Việt. Em được các cô các thầy ở trường tiếng Việt của Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam dạy cách ăn nói lễ phép, phải biết dạ thưa với người lớn tuổi ra sao…Bây giờ thì em trả lời điện thoại cho mẹ, cho ba, cho ông bà được rồi và ai cũng khen là em ngoan qua, lễ phép quá.

Em nhớ hôm làm bài luận văn đầu tiên bê bết lỗi chính tả. Đem về cho mẹ coi, mẹ lại thở ra:

“Học tiếng Việt như vậy, tới lúc nào mới nói cho đúng.”

Nhưng tới bài luận thứ năm thì mẹ cười tươi ơi là tươi:

“Ha bài này chỉ còn sai hai lỗi chính tả thôi, giỏi rồi!”

Bây giờ thì khỏi buồn em nữa đi. Em học mau lắm. Học dễ thôi vì cô giáo nói rằng, tiếng Việt có sẵn trong máu của người Việt rồi. Em cũng là người Việt Nam thôi. Em đã đi hát, đi múa võ các buổi lễ của cộng đồng. Em dự thi viết chính tả, các buổi thi tiếng Việt của giải Khuyến Học, thi “Đố Vui Để Học”, lúc nào em cũng đem giải nhất giải nhì về. Em biết, ba mẹ đã hãnh diện về em lắm.

(Em viết bài này để tặng Ba Má và các Thầy Cô ở Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời mở đầu: Con tên là Nguyễn Khoa Alan. Con là học sinh lớp 5A của trường Việt Ngữ Hồng Bàng. Nhân dịp lễ Mother’s Day, con muốn viết về bà ngoại của con.
Các em thân mến, Mới nhập học đó, các em tưng bừng, hớn hở với cặp, sách vở mới tinh đến trường, nhất là ngôi trường dạy tiếng Việt, tuy mỗi tuần chỉ có một buổi cuối tuần, nhưng thân mật, ấm cúng biết bao, khi trong lớp học, tất cả cùng nói một ngôn ngữ: tiếng Mẹ.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, chịu không nổi với sự hành hạ, tàn ác của dì ghẻ nên trốn nhà ra đi. Dì ghẻ vốn là một mụ phù thủy nên đuổi theo, biến người anh thành một con Mang.
Bé Randall với ca khúc Quê Hương, thơ Đỗ Trung Quân trong đêm nhạc “ Khúc Hát Mẹ Yêu” của lớp thanh nhạc Lê Hồng Quang tổ chức tại hội trường nhật báo Người Việt. (Hình Việt Phạm).
Chị Bảo Ngọc thân mến, Em tên là Tina Nguyễn. Năm nay em học lớp 8 cả trường Mỹ lẫn trường dạy tiếng Việt. Hôm nay, em muốn tâm sự với chị chuyện của em.
Em biết Ngoài vườn sau nhà em Có một hang thỏ Có thỏ mẹ và ba thỏ con Là bốn con thỏ
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Thầy Vũ Hoàng, Chủ Tịch Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California, sau khi gửi Thông Báo về Khóa Tu Nghiệp Sư Phạm Kỳ 31-2019, đã gửi thêm Phiếu Ghi Danh để thầy cô tiện dụng ghi danh sớm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.