Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

26/03/200700:00:00(Xem: 3745)

 BÀI DỰ THI SỐ 291

EM ĐI HỌC TRƯỜNG VIỆT NGỮ

Minh Hiển

   Một bữa kia, lúc mẹ đang bận nấu cơm chiều thì điện thoại reo. Tay mẹ đang dơ lắm vì mẹ đang xắt một cục thịt bự. Mẹ ngó em, nói:

“Nghe dùm mẹ điện thoại đi con”

Em nhấc điện thoại lên. Bên kia có một giọng nói ồm ồm mà em không hiểu gì cả. Em hét to bằng tiếng Mỹ, rồi em nghe được.

“Bác đây. Có mẹ ở nhà không"”

Em cố gắng trả lời bằng tiếng Việt.

“Yes. Nó đang bận. Nó làm bếp. Nó…”

Mẹ giựt phắt ống nghe trên tay em và nói chuyện điện thoại. Một hồi lâu, mẹ hết nói, buông máy, nhìn em, cắn môi, lắc đầu:

“Con thiệt là…ngu.”

Hồi đó em chẳng hiểu chữ “ngu” là gì. Tưởng được khen, em toét miệng cười. Mẹ lại la:

“Vui lắm sao mà còn cười!”

Thì được khen, vui, em cười. Cũng không cho cười. Mẹ có đùa với em không vậy" Mẹ vẫn hay đùa với em mà. Em nhớ bà hay nói: Hai chị em này…là nói em với mẹ, em lại chọc mẹ:

“Chị ơi, chị…”

Mọi khi mẹ cười dữ lắm. Bữa nay cũng không cười. Em cũng hơi giận mẹ nên nhăn mặt khỉ, không thèm chơi với mẹ nữa.

 Buổi tối, lúc ăn cơm, mẹ nói với ba:

“Anh phải thu xếp cho con nó đi học tiếng Việt. Nó cứ nói tầm bậy tầm bạ, người ta không hiểu cho là mình không dạy con.”

Rồi mẹ kể chuyện em trả lời điện thoại cho ba nghe.  Em càng không hiểu, rõ ràng mẹ cũng nói chữ “nó” mà sao em nói thì không được. Cho tới lúc vào học trường tiếng Việt được ba năm, em mới hiểu được phần nào tiếng Việt. Em được các cô các thầy ở trường tiếng Việt của Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam dạy cách ăn nói lễ phép, phải biết dạ thưa với người lớn tuổi ra sao…Bây giờ thì em trả lời điện thoại cho mẹ, cho ba, cho ông bà được rồi và ai cũng khen là em ngoan qua, lễ phép quá.

Em nhớ hôm làm bài luận văn đầu tiên bê bết lỗi chính tả. Đem về cho mẹ coi, mẹ lại thở ra:

“Học tiếng Việt như vậy, tới lúc nào mới nói cho đúng.”

Nhưng tới bài luận thứ năm thì mẹ cười tươi ơi là tươi:

“Ha bài này chỉ còn sai hai lỗi chính tả thôi, giỏi rồi!”

Bây giờ thì khỏi buồn em nữa đi. Em học mau lắm. Học dễ thôi vì cô giáo nói rằng, tiếng Việt có sẵn trong máu của người Việt rồi. Em cũng là người Việt Nam thôi. Em đã đi hát, đi múa võ các buổi lễ của cộng đồng. Em dự thi viết chính tả, các buổi thi tiếng Việt của giải Khuyến Học, thi “Đố Vui Để Học”, lúc nào em cũng đem giải nhất giải nhì về. Em biết, ba mẹ đã hãnh diện về em lắm.

(Em viết bài này để tặng Ba Má và các Thầy Cô ở Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa Xuân rón rén về Từ giữa đêm giao thừa Sáng nay em dậy trễ Mùa Xuân màu rất vàng Đậu trên nhành mai nở
Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy gian ác nhốt vào chiếc hộp sắt đem bỏ vào rừng sâu. Ngày nọ, có một công chúa nước láng giềng vào rừng chơi, bị lạc nên gặp chiếc hộp sắt. Chiếc hộp phát ra lời nói rằng, nếu công chúa bằng lòng lấy người trong chiếc hộp thì sẽ được chỉ dẫn về cung và phải trở lại cứu người trong hộp. Sau đó công chúa về nhà, vua cha sai cô gái con nhà xay lúa đi thay công chúa, nhưng khi dao đâm vào chiếc hộp, chiếc hộp vẫn trơ trơ và tiếng nói trong hộp phát giác cô là con nhà xay lúa. Vua lại sai một cô gái chăn heo đẹp hơn, nhưng tiếng nói trong hộp lại cho biết, cô chăn heo nên về nhà và nhắn đích thân công chúa phải đến đây, nếu không, lâu đài sẽ sụp đổ...
Các em thiếu nhi thân mến, Mấy ngày đầu Xuân náo nức, vui chơi, ăn uống, mừng vui lễ hội cũng đã qua, nhanh qua phải không các bạn?
Năm nay Tết rơi vào ngày thứ Ba, vì ngày tết Việt Nam không phải ngày lễ nước Mỹ, nên ba mẹ em phải đi làm việc và chúng em cũn (cũng) phải đi tới trường học.
Tết Kỷ Hợi, năm con Heo, heo ăn, nằm, heo kêu ủn ỉn heo chơi, không làm gì hết! Nhưng con người thì năm con gì cũng phải bận rộn công này việc kia. Ngày Tết rơi vào thứ Ba, nên tôi cũng phải đi làm như mọi người công dân Mỹ và các sắc tộc khác.
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị hoàng tử bị mụ phù thủy gian ác nhốt trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một hôm có nàng công chúa nước nọ vào rừng chơi rồi đi lạc. Nàng gặp chiếc hộp và nghe tiếng nói từ trong chiếc hộp phát ra, cho biết là sẽ giúp nàng trở về cung điện, với điều kiện là nàng phải trở lại với con dao để mở hộp cứu chàng và lấy chàng làm chồng. Nàng công chúa được hướng dẫn trở về cung điện, nhưng vua không muốn gã công chúa, đã tráo một cô gái con nhà xay lúa đi. Cô gái mở hộp không được và tiếng nói trong hộp cho biết đã nhận ra cô ta là con nhà xay lúa...
Chỉ còn có một ngày nữa là chúng ta đón Tết Nguyên Đán mà mùa Xuân đã rộn ràng từ cả tháng trước với chợ hoa, với những gian hàng mứt bánh, những dây, những bánh pháo hồng. Muôn hoa đã khoe cành nụ với với không khí mát mẻ của tiết Xuân!
Mỗi năm, khi ngày Tết sắp đến, gia đình em lúc nào cũng thật bận rộn chuẩn bị đón năm mới. Theo bố mẹ em, năm mới trong nhà cửa mọi thứ phải gọn gàng, sạch sẽ và mới mẻ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.