Hôm nay,  

Bục Giảng

23/10/201100:00:00(Xem: 6562)
Bục Giảng

lop_1-large-contentTôi lơ đãng bước lên bục và vấp vào bục, không kịp vịn bàn và ngã xuống sàn nhà. Các em đang đứng chào tôi ồ lên, chạy vội lại đỡ tôi. Tôi gượng đứng lên với sự giúp đỡ của các em. Chân tôi đau quá, tôi ráng ngồi xuống ghế, chân tôi bị chảy máu. Em đứng gần cửa nhất vụt chạy và em trở lại với cô y tá. Mọi người giúp tôi tới phòng thuốc của trường.

Không sao, tôi bị một vật bén cào rách da, cô y tá đã bôi thuốc cầm máu và băng vết thương cho tôi. Vài em lấp ló ngoài cửa để thăm dò với nét lo lắng (dù trước khi rời lớp tôi đã dặn ban trật tự bảo học sinh ngồi yên chỗ của mình). Tôi trở về lớp, ngạc nhiên thấy bục giáo sư kéo ra ở cửa lớp và Thức lúi húi với cục gạch trong tay đang hì hục đóng đóng, gõ gõ.
Tôi ra hiệu cho các em về chỗ để bắt đầu giờ học. Các em cho biết đã dời cái bục, vì lớp không cần bục để tránh cô thầy có thể vấp ngã. Thức nói đã tìm ra lý do chân tôi bị chảy máu. Em đã đóng lại cây đinh bị trồi ra.
Tôi bảo các em lấy tập ra đọc để che dấu sự cảm động của mình.
Cành Hồng, Giải Khuyến Học Việt Olympiad

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chương trình đón Giáng Sinh sớm của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trên Đài VNA-TV.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai đứa con gái. Trước nhà có hai cây hoa hồng, một ra bông đỏ, một ra bông trắng vì vậy tên của hai cô là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều coi họ như bạn. Vào một ngày mùa đông, có chú gấu đến xin vào nhà sưởi ấm và chú trở thành bạn của hai cô. Mùa đông qua và mùa Xuân tới, họ lại càng thân mật với nhau hơn...
Các bạn thân mến, Hồi nhỏ mình có học một câu trong chương trình tiếng Việt: Thời gian thấm thoắt thoi đưa Nó đi đi mãi, không chờ đợi ai!
Mùa lễ Tạ Ơn vừa mới qua, nhưng em vẫn còn cảm thấy niềm vui lâng lâng, khi em đuợc làm một việt (việc) nhiều ý nghỉa (nghĩa).
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa, sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Trước nhà có hai cây hoa hồng ra bông trắng và đỏ,nên một cô tên là Bạch Tuyết, một cô tên là Hồng Hoa. Hai cô gái thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều là bạn của họ. Một đêm đông, có tiếng gõ cửa, một chú gấu xin vào trú lạnh. Gấu được ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và hai cô gái quen dần, đùa giỡn với gấu rất thân mật...
Em chưa hề nhìn thấy con gà Tây khi nó chưa chết như thế nào! Nhưn (Nhưng) năm nào mà đến ngày Lễ Tạ Ơn là em lại thấy một con gà tây chết rồi mà thơm phứt (phức), trần trụi nằm trên cái khay lớn, lấy từ trong cái lò nướng đem ra.
Mùa rét năm nay, tôi chưa tiện nói với các em về nỗi bất hạnh, khó khăn của những người nghèo không có nhà cửa, sống lang thang trong ngày và đêm ngủ ở các bãi đất trống, hay trước cửa chợ, trong các công viên, co ro, bệnh hoạn vì thiếu thốn phương tiện. Vậy mà trước ngày lễ Tạ Ơn, một số em đã đưa cho tôi một số tiền các em dành dụm được, và yêu cầu tôi có một buổi phát túi ngủ, phát chăn cho người không nhà.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Vì trước sân có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa trắng, một cây ra hoa đỏ, nên bà đặt tên cho con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.