Hôm nay,  

Bục Giảng

23/10/201100:00:00(Xem: 5701)
Bục Giảng

lop_1-large-contentTôi lơ đãng bước lên bục và vấp vào bục, không kịp vịn bàn và ngã xuống sàn nhà. Các em đang đứng chào tôi ồ lên, chạy vội lại đỡ tôi. Tôi gượng đứng lên với sự giúp đỡ của các em. Chân tôi đau quá, tôi ráng ngồi xuống ghế, chân tôi bị chảy máu. Em đứng gần cửa nhất vụt chạy và em trở lại với cô y tá. Mọi người giúp tôi tới phòng thuốc của trường.

Không sao, tôi bị một vật bén cào rách da, cô y tá đã bôi thuốc cầm máu và băng vết thương cho tôi. Vài em lấp ló ngoài cửa để thăm dò với nét lo lắng (dù trước khi rời lớp tôi đã dặn ban trật tự bảo học sinh ngồi yên chỗ của mình). Tôi trở về lớp, ngạc nhiên thấy bục giáo sư kéo ra ở cửa lớp và Thức lúi húi với cục gạch trong tay đang hì hục đóng đóng, gõ gõ.
Tôi ra hiệu cho các em về chỗ để bắt đầu giờ học. Các em cho biết đã dời cái bục, vì lớp không cần bục để tránh cô thầy có thể vấp ngã. Thức nói đã tìm ra lý do chân tôi bị chảy máu. Em đã đóng lại cây đinh bị trồi ra.
Tôi bảo các em lấy tập ra đọc để che dấu sự cảm động của mình.
Cành Hồng, Giải Khuyến Học Việt Olympiad

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thì giờ lúc nào cũng bị hạn định, nếu không, ngày Chủ Nhật 13 tháng 8 vừa qua, buổi phát giải thưởng “Bé Viết Văn Việt” được kéo dài thêm vài tiếng đồng hồ,
Bướm bướm là loài côn trùng em yêu thích. Tại sao? Vì trong thiên nhiên nhờ có bướm bướm bay lượn, vườn hoa thêm đẹp với những màu sắc khác nhau trên từng loàai bướm
Tóm tắt: Ngày xưa, ở ven rừng nọ có hai anh em tên là Hansel và Gretel, ở với cha và mẹ kế trong một ngôi nhà tồi tàn, nghèo khổ. Cả gia đình sống bữa đói bữa no,
Mới đọc thông báo về khóa tu nghiệp Sư Phạm do Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California tổ chức, vậy mà 3 ngày 28,29,30 tháng 7 cũng vừa qua, khóa tu nghiệp sư phạm cũng đã xong, bây giờ chỉ còn lại kỷ niệm.
Đúng hôm nay, Chủ Nhật ngày 13 tháng 8, vào buổi chiều, giải thưởng “Bé Viết Văn Việt” lại được tổ chức, vui vẻ, thân ái bên cạnh giải thưởng “Viết Về Nước Mỹ”.
Ngày xưa, rất xa xưa, có hai anh em mồ côi mẹ, sống cùng cha và bà mẹ kế trong một ngôi nhà nhỏ gần khu rừng rộng lớn. Người anh tên là Hansel và cô em gái tên Gretel.
Mùa Hè năm nay, tôi nhận được một lá thư của người học trò cũ tên là Phong. Mỗi năm tôi phụ trách một hai lớp, học trò đông, mỗi năm mỗi lên lớp, mỗi lớn, rồi lên Đại Học, có em đã ra đời, tôi nhớ không xuể.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.