Hôm nay,  

Bục Giảng

23/10/201100:00:00(Xem: 6064)
Bục Giảng

lop_1-large-contentTôi lơ đãng bước lên bục và vấp vào bục, không kịp vịn bàn và ngã xuống sàn nhà. Các em đang đứng chào tôi ồ lên, chạy vội lại đỡ tôi. Tôi gượng đứng lên với sự giúp đỡ của các em. Chân tôi đau quá, tôi ráng ngồi xuống ghế, chân tôi bị chảy máu. Em đứng gần cửa nhất vụt chạy và em trở lại với cô y tá. Mọi người giúp tôi tới phòng thuốc của trường.

Không sao, tôi bị một vật bén cào rách da, cô y tá đã bôi thuốc cầm máu và băng vết thương cho tôi. Vài em lấp ló ngoài cửa để thăm dò với nét lo lắng (dù trước khi rời lớp tôi đã dặn ban trật tự bảo học sinh ngồi yên chỗ của mình). Tôi trở về lớp, ngạc nhiên thấy bục giáo sư kéo ra ở cửa lớp và Thức lúi húi với cục gạch trong tay đang hì hục đóng đóng, gõ gõ.
Tôi ra hiệu cho các em về chỗ để bắt đầu giờ học. Các em cho biết đã dời cái bục, vì lớp không cần bục để tránh cô thầy có thể vấp ngã. Thức nói đã tìm ra lý do chân tôi bị chảy máu. Em đã đóng lại cây đinh bị trồi ra.
Tôi bảo các em lấy tập ra đọc để che dấu sự cảm động của mình.
Cành Hồng, Giải Khuyến Học Việt Olympiad

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mới đó mà ngày Lễ Tạ Ơn cũng đã qua. Nhưng BN biết, trong ngày Lễ Tạ Ơn các bạn đã làm rất nhiều việc có ích và tốt. Nghỉ lễ, các bạn đã phụ giúp mẹ bày một bàn ăn mừng ngày Lễ rất ngon,
Ngày xưa, xưa thật xưa, lúc các cô tiên còn hay xuống trần gian dạo chơi, chuột chù vốn là vật nuôi làm cảnh của một cô tiên.
Đầu niên khóa năm nay, tôi nhận thêm một số học trò mới. Những ngày đầu vào lớp, các học sinh mới cũ đã làm quen, thân mật với nhau rất mau. Chỉ có bé An là rụt rè,
Mới đây Gia Hân cảm thấy thương quí thầy cô giáo Việt Nam khi đọc tin, tại Hà Tĩnh, Chủ tịch xã điều động các nữ giáo viên trẻ đi “tiếp khách” trong các lễ tân, liên hoan vui chơi.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua sống cùng với ba nàng công chúa trong một tòa lâu đài. Khi các công chúa đã lớn, vua có ý định kén chồng cho ba con, bèn nghĩ ra một cách là đi vào làng với ba viên ngọc quí trong tay.
Tôi còn thì giờ để đón thêm ba em mà phụ huynh quá bận rộn không thể đưa đến trường được. Thường thường tôi tính theo thuận đường lái xe để đón em nào trước, em nào sau.
Alexa woke up in the morning still tired. At school, she could not concentrate on what she was learning. She kept yawning when the teacher was talking.
Đọc bài luận văn của một bạn học sinh Việt Nam, Cẩm Tâm thấy tâm trạng của bạn này sao giống Cẩm Tâm quá. Cẩm Tâm cũng nghĩ đây cũng là tâm trạng chung của đa số chúng ta. Bài viết như sau:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.