Hôm nay,  

Tâm Tình Thầy Trò: Computer

10/03/201300:00:00(Xem: 7101)
Như Thụy là học sinh cũ của tôi. Một năm nay em không học tiếng Việt nữa, vì mẹ em bận không đưa em đến trường được. Em học rất giỏi, gia đình đã mua thưởng cho em một laptop. Đôi khi ghé thăm em, lúc nào tôi cũng thấy em ôm máy.

Tôi hỏi em tại sao lại thích máy quá vậy? Không sợ mắt em sẽ yếu sao?

Em cho tôi biết em rất thích ngồi với máy vì em tìm được nhiều tài liệu trên máy. (Tài liệu gì? Xấu hay tốt? Em không nói rõ và khái niệm tốt, xấu cũng không rõ!!!). Em “chat” với bạn trên thế giới (bạn em là ai? Tư cách thế nào?). Ngoài ra em còn có facebook, và hôm qua, tôi thoáng nhìn thấy hình một cô bé đùa giỡn với bạn một cách thái quá (theo ý tôi) trong facebook này.

Ngoài ra em còn tự do tham gia đủ mọi chương trình mà máy em có. Xem đủ loại phim em thích. Tôi có đề cập vấn đề này với mẹ em, mẹ em cho biết: Cháu ở nhà suốt ngày, không đi đâu chơi cả, chẳng nhẽ còn cấm cả computer nữa. Hơn nữa người ta làm ra computer để dùng, thì tất nhiên không hại mắt!!! Và những người làm việc với máy suốt ngày, đâu có ai bị hư mắt đâu. Tôi chỉ yêu cầu cháu học giỏi, mọi chuyện khác không quan trọng vì cháu mới 14 tuổi.

nhu_thuy
Như Thụy.
Những ngày cũ mỗi lần đến thăm Như Thụy, em đều nói chuyện rất thân mật với tôi và hỏi tôi bài vở. Bây giờ em chỉ chào tôi một tiếng, rồi vội vàng trở lại với máy ngay. ngay. Tôi có nói đến một vài người xấu, đã lợi dụng sự ngây thơ của các em và qua các buổi “chat” hoặc facebook để lợi dụng các em, nhưng mẹ Như Thụy cho rằng, đấy là những trường hợp rất hiếm và hy hữu, Như Thụy thông minh lắm, không vướng đâu.

Tôi đồng ý với mẹ Như Thụy: Không thể cấm các em chơi computer, nhưng chúng ta phải giám sát vì các em còn quá nhỏ. Chẳng hạn chúng ta có thể giới hạn một số chương trình chỉ dành riêng cho người lớn, hoặc để ý những người bạn xa lạ của các em...và giới hạn thời gian các em ngồi computer. Đây chỉ là thiển ý của tôi.

Nhành Lan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào dịp hè, cha em và em chuẩn bị đồ đạc để về Việt Nam. Phi trường rất xa nên phải mất hai tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Bảo Ngọc vừa nhận được tin buồn, ông ngoại của bạn David Phạm vừa từ trần vào Chủ Nhật tuần trước (19/11/2014). Tuy ghi tuổi là 88 nhưng tuổi thọ thật của Ông là 90 tuổi.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Vì em biết ông Hiệu Trưởng là người công bằng nên em nói em sẽ méc ông bà nội đánh em chảy máu để ông xử. Ba tức vì em không nghe lời nên bỏ đi.
Tron (trong) nhà em có 5 người lơn và 2 em nhỏ. Người lớn là: Ông ngoại, bà ngoại, ba, mẹ và cô em. Em nhỏ là em và em của em.
“Ánh Sáng Kỳ Diệu” là câu của chú Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng khen ngợi đêm kỷ niệm 25 năm của Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng, tổ chức vào ngày 8 tháng 11 vừa qua.
Các bạn ơi, vui quá! Chị Út Hương và Ông Doãn Quốc Sỹ lại gửi truyện cổ tích mới dịch tới nè! Trang thiếu nhi cám ơn chị Út Hương và Ông Sỹ nhiều nhiều nhiều lắm!
Hồng là cô bé học trò dễ thương, siêng năng và học giỏi trong lớp tôi. Hồng là lớp trưởng, rất ngoan và thông minh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.