Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

18/05/200300:00:00(Xem: 2430)
. Chị Mỹ Lan thương,
Em cũng có một thắc mắc, muốn nhờ chị giúp em, làm thế nào để em gái của em chịu đi học tiếng Việt. Em gái của em năm nay mười hai tuổi, từ nhỏ em học trường Mỹ nên chỉ nói tiếng Mỹ. Tiếng Việt, dù bập bẹ một câu em cũng không chịu nói. Mỗi khi trong nhà có khách người Việt thì em bỏ vào phòng học đóng cửa lại. Kể cả bà ngoại tới chơi, ôm tụi em, thương tụi em thì em cũng tỏ vẻ khó chịu bằng cách nhún vai, nói một tràng tiếng Mỹ làm ngoại không hiểu, cứ ngẩn người ra mà nhìn. Nhiều lúc em nhấc điện thoại, nghe tiếng Việt là em gác máy. Ba má em rất buồn, đã nhiều lần khuyên em tập nói tiếng Việt khi ở nhà, nhưng em không bao giờ chịu nói. Mỹ Lan biểu em phải làm sao để giúp đỡ em gái của em vào một lớp học tiếng Việt"
(Hạnh Nguyên, Westminster).
. Hạnh Nguyên thân mến,

Chà, trường hợp của em gái em thật là nan giải, Mỹ Lan cũng muốn bí luôn đây. Khi em đã không thích nói tiếng Việt rồi thì khó có gì làm cho em đổi ý, trừ cho em thấy rõ tình thương của gia đình. Nhiều khi em không nói tiếng Việt nên trong gia đình em bị cách biệt, lâu dần thành thói quen, làm em lạnh nhạt với cả người thân. Mỹ Lan nghĩ rằng, Hạnh Nguyên nên rủ em gái đi chơi chung với một số bạn bè người Việt, có thể lúc đầu em gái em sẽ khó chịu lắm. Nhưng nếu em và các bạn tỏ ra mến mộ em , khuyến khích em, chịu khó nghe em thì một thời gian có thể lay chuyển được cô em bướng bỉnh.
Ba má em cũng phải lưu tâm tới em hơn, dần dần, nhờ tình thương yêu của gia đình mà em sẽ muốn nói tiếng Việt, học tiếng Việt, nhất là để được gần gũi bà ngoại. Sở dĩ em khó chịu là vì thấy bà ngoại cưng chìu các cháu biết nói tiếng Việt mà không hiểu được tiếng Mỹ em nói gì. Lúc nào cô em gái của Hạnh Nguyên thích học tiếng việt rồi thì Mỹ Lan sẽ đích thân dẫn vào trường Việt Ngữ và cùng đi với Hạnh Nguyên nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Suốt mùa Lễ Giáng Sinh cùng Năm Mới Tết Dương Lịch, mùa nghỉ đông của thiếu nhi cũng rất thú vị.
Năm nay tôi được đón “Tết Ta” sớm hơn mọi năm. Vào đầu tháng 12, trong lúc chờ đón Tết Tây thì cộng đồng người Việt Quốc Gia ở Arizona đã tổ chức Hội Chợ Văn Hóa Á Châu (Asian Festival) tại thành phố Scottsdale, Arizona. Mỗi năm có một quốc gia Á Châu được đứng ra tổ chức Hội Chợ trong vai trò chủ nhà. Các anh chị em trong Ban Văn Nghệ của CLB Tình Nghệ Sĩ từ California được Ban Tổ Chức mời đến giúp phần văn nghệ trong chương trình Hội Chợ Á Châu này.
Buổi sáng thứ Hai, em vẫn được nằm ngủ nướng, thích lắm. Đến lúc ra khỏi phòng thì thấy mẹ đã bày thức ăn trưa trên bàn và mọi người đang mời gọi nhau. Em nhìn lên tấm lịch treo trên tường ai đã bóc sẵn rồi, nó đề ngày 1 tháng 1 năm 2018. Năm mới đã tới.
Tôi muốn các em đọc câu chuyện dưới đây để học thêm một bài học về lòng nhân ái. Chuyện đã lâu lắm, kể rằng: Mùa đông năm 1935, nước Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng, người dân rất túng thiếu. Có một bà lão bị ra tòa án tại New York về tội trộm cắp một ổ bánh mì. Khi quan tòa hỏi vì sao bà lại lấy trộm bánh mì thì bà lão đáp:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm, cậu giúp cha đánh xe vào rừng, cậu chui vào tai ngựa, dùng lời để điều khiển ngựa đánh xe. Giữa đường, có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa và tiếng người nhưng không thấy người, bèn tò mò đi theo. Khi nhìn thấy cậu bé, họ muốn mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn. Mặc dù người cha không bằng lòng, cậu bé bảo cha cứ bán cậu để lấy một số tiền lớn. Hai người đàn ông đặt cậu lên vành mũ rồi ra đi. Đi một hồi lâu, cậu xin hai người đàn ông xuống đất để “có việc”. Thế là cậu chạy vào những lằn đất ruộng, rồi chui vào một cái hang chuột, trốn thoát. Trên đường tìm về nhà, cậu lại nghe hai tên trộm đang bàn nhau cậy cửa nhà cha xứ để lấy vàng bạc và cậu không bỏ qua...
Trong đêm Giáng Sinh, khi các gia đình đang ngồi quay quần bên nhau cạnh lò sưởi ấm áp và các em háo hức chuẩn bị mở những món quà đầy ắp tình thương của bố mẹ tặng, thì vẫn có những em không được may hưởng những hạnh phúc chừng rất đơn giản này. Tình cờ tôi đọc được tiếng kêu van giúp đỡ của một thiếu nhi mà tôi biết, vì em đã đến tham dự chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ của CLB Tình Nghệ Sĩ. Em viết trên Facebook cho biết hai chị em đang ở tạm nhà một bà cô vì mẹ đã vu khống gọi cảnh sát bắt ba vào tù và mẹ đã bỏ đi, để lại hai em côi cút.
Những ngày cuối năm rơi vào tiết giá lạnh nhất của mùa đông, cảnh vật buồn và lặng lẽ, bầu trời âm u đầy mây xám. Mỗi khi ra đường, em phải mặc nhiều áo ấm mới không thấy lạnh.
Thầy Vũ Hoàng của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California vừa gửi một thông báo nhắc nhở về ngày Tân Xuân Họp Mặt như sau:
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu bé giúp cha đánh xe vào rừng thì có hai người đàn ông nhìn thấy, họ đi theo và đề nghị mua cậu bé để đem đi biễu diễn kiếm tiền. Dù người cha không chịu, cậu bé xin cha cứ bán cậu đi để lấy một khoảng tiền lớn. Cậu ngồi trên mũ của một người đàn ông. Giữa đường, cậu kêu muốn xin xuống đất có việc... Người đàn ông nói chim vẫn “bĩnh” rơi trên mũ ông ta...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.