Hôm nay,  

Thơ Bé: Biển

11/04/200400:00:00(Xem: 4612)
BIỂN

Em ngồi bên bờ biển
Lúc chiều thủy triều lên
Nắng vàng gợn trong nước
Lan trên bờ cát êm

Trẻ con đang đắp cát
Xây những nhà tháp cao
Nhưng chỉ trong chốc lát
Sóng tràn lên cuốn nhào

Đâu ra chú phốc nhỏ
Mon men xuống mé bờ
Rồi quay người trở lại
Không dám lội ra xa

Vẫn chưa có người tắm
Vì nước biển chưa nguôi
Nhớ mùa đông tuyết trắng
Giòng lạnh từ xa khơi….

Em ngồi bên bờ biển
Chiều đang xuống dần dần
Sóng nước tràn lênh láng
Đâu còn hơi gió xuân

Trẻ con không chơi nữa
Chán trò xây nhà rồi
Nhà xây trên cát ướt
Xây hoài mất công thôi

Giờ thì bãi rất vắng
Còn lại mình em thôi
Ngoài xa bóng chiều tắt
Mắt biển sắp khép rồi!

Nhưng em rất yêu biển
Biển cũng như mẹ hiền
Tình yêu con lai láng
Mênh mông lòng đại dương
Dan Phan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.