Hôm nay,  

Thơ Bé: Biển

11/04/200400:00:00(Xem: 5868)
BIỂN

Em ngồi bên bờ biển
Lúc chiều thủy triều lên
Nắng vàng gợn trong nước
Lan trên bờ cát êm

Trẻ con đang đắp cát
Xây những nhà tháp cao
Nhưng chỉ trong chốc lát
Sóng tràn lên cuốn nhào

Đâu ra chú phốc nhỏ
Mon men xuống mé bờ
Rồi quay người trở lại
Không dám lội ra xa

Vẫn chưa có người tắm
Vì nước biển chưa nguôi
Nhớ mùa đông tuyết trắng
Giòng lạnh từ xa khơi….

Em ngồi bên bờ biển
Chiều đang xuống dần dần
Sóng nước tràn lênh láng
Đâu còn hơi gió xuân

Trẻ con không chơi nữa
Chán trò xây nhà rồi
Nhà xây trên cát ướt
Xây hoài mất công thôi

Giờ thì bãi rất vắng
Còn lại mình em thôi
Ngoài xa bóng chiều tắt
Mắt biển sắp khép rồi!

Nhưng em rất yêu biển
Biển cũng như mẹ hiền
Tình yêu con lai láng
Mênh mông lòng đại dương
Dan Phan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thì giờ lúc nào cũng bị hạn định, nếu không, ngày Chủ Nhật 13 tháng 8 vừa qua, buổi phát giải thưởng “Bé Viết Văn Việt” được kéo dài thêm vài tiếng đồng hồ,
Bướm bướm là loài côn trùng em yêu thích. Tại sao? Vì trong thiên nhiên nhờ có bướm bướm bay lượn, vườn hoa thêm đẹp với những màu sắc khác nhau trên từng loàai bướm
Tóm tắt: Ngày xưa, ở ven rừng nọ có hai anh em tên là Hansel và Gretel, ở với cha và mẹ kế trong một ngôi nhà tồi tàn, nghèo khổ. Cả gia đình sống bữa đói bữa no,
Mới đọc thông báo về khóa tu nghiệp Sư Phạm do Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California tổ chức, vậy mà 3 ngày 28,29,30 tháng 7 cũng vừa qua, khóa tu nghiệp sư phạm cũng đã xong, bây giờ chỉ còn lại kỷ niệm.
Đúng hôm nay, Chủ Nhật ngày 13 tháng 8, vào buổi chiều, giải thưởng “Bé Viết Văn Việt” lại được tổ chức, vui vẻ, thân ái bên cạnh giải thưởng “Viết Về Nước Mỹ”.
Ngày xưa, rất xa xưa, có hai anh em mồ côi mẹ, sống cùng cha và bà mẹ kế trong một ngôi nhà nhỏ gần khu rừng rộng lớn. Người anh tên là Hansel và cô em gái tên Gretel.
Mùa Hè năm nay, tôi nhận được một lá thư của người học trò cũ tên là Phong. Mỗi năm tôi phụ trách một hai lớp, học trò đông, mỗi năm mỗi lên lớp, mỗi lớn, rồi lên Đại Học, có em đã ra đời, tôi nhớ không xuể.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.