Hôm nay,  

Thơ Bé

02/11/200200:00:00(Xem: 7258)
tn_11022002_2
Bé Bông Hoa Lê


MÙA ĐÔNG VÀ BÀ NGOẠI

Mùa thu đã qua rồi
Bây giờ đang mùa đông
Trong vườn
không còn hoa nào nở
Những chiếc lá
rụng từ bao giờ
Cây với cành
trơ trụi

Mỗi sáng
ngoại vẫn ra vườn
với chiếc áo len dày
mủ len
và khăn quàng cổ
Ngoại tìm gì vậy"
Ngoại làm gì vậy"
Không tìm gì
Cũng không làm gì
Ngoại đứng dưới những
thân cây khô
mà cành chỉa thẳng
lên bầu trời xám
nhìn thật buồn
Em biết mà
mùa đông của ngoại

Mùa đông cali không có tuyết
Nhưng tuyết là
mái tóc ngoại bạc trắng

Nếu mùa đông qua nhanh
Để ngoại
như cây khô héo
mùa xuân sẽ đâm chồi
mọc lá xanh
tươi tốt
thì em sẽ
yêu mùa Xuân.

Nhưng em biết
ngoại không vậy đâu
Ngoại đã là
mùa đông
Mùa đông ở lại với ngoại
mãi mãi.

Em biết,
một ngày nào đó
em sẽ mất cả bầu trời tuyết
ởû Cali
Vì tuyết đã khô trên mái tóc bạc
của ngọai
Mất mái tóc bạc
là em mất ngoại.

Em ước mơ
Mùa đông
đừng đi qua
quá vội
Đừng đi qua, mùa đông hỡi!
Ngoại ơi,
cháu yêu ngoại
yêu ngoại
Yêu ngoại lắm cơ!

Bông Hoa Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thưa Ông già Noel, Con là David Phạm, 12 tuổi, đang cố làm một cậu bé ngoan, một học sinh giỏi và một công dân mẫu mực bằng những công việc thiết thực của mình.
Mệt và mọi cảnh, con chim nhỏ bay lượn trên ngôi làng nhỏ thuộc Palestine. Dưới ánh trăng trầm lặng, bóng chim đổ xuống quán ăn.
Ngày xửa ngày xưa có một người nông phu già sống với bảy cô con gái. Mảnh đất khô cằn có nhiều đá hơn lúa. Gia đình hẳn đã chết đói nếu không có cô con gái Út trẻ nhất và cũng xinh đẹp nhất, tên là Bảy.
Bước vào trung tâm, hình ảnh đập vào mắt tôi là những thiếu niên đang nằm sòng xoài rất tự nhiên và thong thả... hít đất. Tôi để mắt xung quanh xem phản ứng của phụ huynh và thầy cô, tôi thấy hầu như tất cả đang nghiêm túc thi hành “bài phạt” này, giữa khi mọi người nhộn nhịp ăn uống, chuyện trò ồn ào như gián tiếp đồng lòng với điều đang xẩy ra trước mắt là lẽ “tự nhiên mưa nắng của trời” vậy.
Tuần sau em phải viết một bài luận, nhưng em lo quá. Hồi năm củ (cũ) em cũng có viết, nhưng được viết ở nhà, năm nay cô bảo phải viết tại lớp, em không biết viết gì và viết có được không?
Câu chuyện bé Thảo Mi Chloe làm điệu:
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị Đại Đế quyền uy đến nỗi mỗi khi hắt hơi, thần dân trong vương quốc đều phải nói: “Chúc sức khỏe Ngài”. Nhưng có một chàng chăn cừa không chịu nói, mặc dầu đã bị ném vào một hang gấu, nhờ đôi mắt sáng mà thoát chết.
Em thích Lễ Gián (Giáng) Sinh vì em được nghĩ (nghỉ) học 2 tuần. Em khôn (không) phải học bài và đi học.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.