Hôm nay,  

Thơ Bé

02/11/200200:00:00(Xem: 4835)
tn_11022002_2
Bé Bông Hoa Lê


MÙA ĐÔNG VÀ BÀ NGOẠI

Mùa thu đã qua rồi
Bây giờ đang mùa đông
Trong vườn
không còn hoa nào nở
Những chiếc lá
rụng từ bao giờ
Cây với cành
trơ trụi

Mỗi sáng
ngoại vẫn ra vườn
với chiếc áo len dày
mủ len
và khăn quàng cổ
Ngoại tìm gì vậy"
Ngoại làm gì vậy"
Không tìm gì
Cũng không làm gì
Ngoại đứng dưới những
thân cây khô
mà cành chỉa thẳng
lên bầu trời xám
nhìn thật buồn
Em biết mà
mùa đông của ngoại

Mùa đông cali không có tuyết
Nhưng tuyết là
mái tóc ngoại bạc trắng

Nếu mùa đông qua nhanh
Để ngoại
như cây khô héo
mùa xuân sẽ đâm chồi
mọc lá xanh
tươi tốt
thì em sẽ
yêu mùa Xuân.

Nhưng em biết
ngoại không vậy đâu
Ngoại đã là
mùa đông
Mùa đông ở lại với ngoại
mãi mãi.

Em biết,
một ngày nào đó
em sẽ mất cả bầu trời tuyết
ởû Cali
Vì tuyết đã khô trên mái tóc bạc
của ngọai
Mất mái tóc bạc
là em mất ngoại.

Em ước mơ
Mùa đông
đừng đi qua
quá vội
Đừng đi qua, mùa đông hỡi!
Ngoại ơi,
cháu yêu ngoại
yêu ngoại
Yêu ngoại lắm cơ!

Bông Hoa Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nay, tháng 9, đã là mùa Thu, nhưn (nhưng) trời còn nóng, không mát chúc (chút) nào. Cuột ( Cuộc) nghỉ hè đã hết, mùa nhập học đến rồi.
Lại thêm một học sinh thần đồng gương mẫu cho thanh thiếu nhi chúng ta, đó là Anlexandria Huỳnh, một sinh viên gốc Việt vừa ra trường năm nay,
Bà mẹ kế nói rồi tới bên chiếc xe, săm soi từng li từng tí chiếc xe ngựa đến đón mẹ con bà, coi còn chỗ nào không được vừa ý để sửa lại.
Vậy là tôi yên tâm. Năm nay, Trung Thu vào giữa tuần. Vào hôm Chủ Nhật, trước mấy ngày, tôi ngồi lại với các em chừng hơn tiếng đồng hồ sau buổi học, để loay hoay làm đèn Trung Thu với các em.
Em chờ goài (hoài), rồi Trung Thu cũng tới. Nó tới vào ngày Thứ Năm trong tuần, nhưn (nhưng) ba em thì nói đón chị Hằng vào tối thứ Tư, ngày 14, có sớm khôn (không) thì em khôn (không) biết.
Cũng tháng này, năm ngoái, khi thiếu nhi khắp nơi tưng bừng đón Tết Trung Thu, thì bạn Phạm thị Nhung, trường tiểu học Đức Bồng, Hà Tĩnh, chết vì bụng đói khi đi học.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn ông góa vợ, có một cô con gái ngoan hiền. Ông tục huyền với một người đàn bà đã có hai cô con gái. Khi ông chết đi, người đàn bà này lô tính ác hiểm,
Nhân mùa tựu trường, tôi ghi lại một bài viết của nhà thơ Thanh Tịnh, từ bao năm đã đi vào trường lớp, mãi mãi nằm trong tận tâm hồn người lớn tuổi cũng như thiếu nhi mới bắt đầu tập viết, tập đọc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.