Hôm nay,  

Tho Be

22/12/200200:00:00(Xem: 6527)
Các bạn thân mến,
Các bạn còn nhớ chị Trần Tú Anh không" Tuy rất bề bộn công việc, chị vẫn không quên Gia Đình Thiếu Nhi. Chị Tú Anh sẽ bảo trợ một Giải Thưởng về cuộc thi của các Bạn “Bé Viết Văn Việt”. Hôm nay chị Tú Anh gửi tới một bài thơ để tặng các bạn, và chị nói đây là câu chuyện thật xẩy ra lúc chị Tú Anh khoảng 5-6 tuổi.

CON XIN CHỪA
Mẹ đi chợ xa về
Mua cho em quả quít
Vỏ bóng vàng thơm phức
Trông thật là ngon ghê!

Mẹ dặn em khe khẽ
Con ăn phải chậm thôi
Lột từng múi sạch sẽ
Còn hột thì bỏ đi.

Hấp tấp em không chờ
Cắn một miếng, ngọt ơ!
Thế là em làm lơ
Nuốt liền hai ba múi
(Còn nuốt thêm cả hột
Lè lẹ để …xin thêm !).

Ăn xong em thấy lo
Chết rồi, thật nguy to!
Hột quýt vào trong bụng
Cây mọc rể sẽ bò…

Sợ quá em khóc la
Mẹ vội vàng chạy ra
Ôm em, mẹ an ủi
Không sao, con đừng lo!

Đôi mắt còn ướt lệ
Em ôm chặt mẹ yêu
Hứa từ nay em sẽ…
Sẽ không tham ăn nhiều.

Trần Tú Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nay, tháng 9, đã là mùa Thu, nhưn (nhưng) trời còn nóng, không mát chúc (chút) nào. Cuột ( Cuộc) nghỉ hè đã hết, mùa nhập học đến rồi.
Lại thêm một học sinh thần đồng gương mẫu cho thanh thiếu nhi chúng ta, đó là Anlexandria Huỳnh, một sinh viên gốc Việt vừa ra trường năm nay,
Bà mẹ kế nói rồi tới bên chiếc xe, săm soi từng li từng tí chiếc xe ngựa đến đón mẹ con bà, coi còn chỗ nào không được vừa ý để sửa lại.
Vậy là tôi yên tâm. Năm nay, Trung Thu vào giữa tuần. Vào hôm Chủ Nhật, trước mấy ngày, tôi ngồi lại với các em chừng hơn tiếng đồng hồ sau buổi học, để loay hoay làm đèn Trung Thu với các em.
Em chờ goài (hoài), rồi Trung Thu cũng tới. Nó tới vào ngày Thứ Năm trong tuần, nhưn (nhưng) ba em thì nói đón chị Hằng vào tối thứ Tư, ngày 14, có sớm khôn (không) thì em khôn (không) biết.
Cũng tháng này, năm ngoái, khi thiếu nhi khắp nơi tưng bừng đón Tết Trung Thu, thì bạn Phạm thị Nhung, trường tiểu học Đức Bồng, Hà Tĩnh, chết vì bụng đói khi đi học.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn ông góa vợ, có một cô con gái ngoan hiền. Ông tục huyền với một người đàn bà đã có hai cô con gái. Khi ông chết đi, người đàn bà này lô tính ác hiểm,
Nhân mùa tựu trường, tôi ghi lại một bài viết của nhà thơ Thanh Tịnh, từ bao năm đã đi vào trường lớp, mãi mãi nằm trong tận tâm hồn người lớn tuổi cũng như thiếu nhi mới bắt đầu tập viết, tập đọc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.