Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

17/12/200200:00:00(Xem: 3526)
CON HÀ MÃ
Bài Dự Thi Số 8 Của Sữa Bột

Bố em dẫn em và bé đi Sea World. Chao ôi, con cá voi nhảy hay quá. Em và bé vỗ tay, la hét rầm trời. Coi xong con cá voi, em và bé được đi coi con Hà Mã. Con Hà Mã hông biết nhảy, chỉ biết nằm một chỗ, mấy sợi lông con Hà Mã vểnh lên trông tức cười hết sức. Em chỉ cho Bố coi lông con Hà Mã, Bố cười tới chảy cả nước mắt, Mẹ cũng vậy luôn!

Em và bé không hiểu tại sao bố mẹ cười. Em hỏi, Bố mới dạy em: "Lông mà mọc trên miệng, gần lỗ mũi thì gọi là râu, con trai ơi." À thì ra là vậy, em rờ lên miệng mình thì hông thấy có râu như con Hà Mã. Em hỏi Bố, Bố lại cười nữa: "Vì con còn nhỏ lắm chứ chưa già như Bố và con Hà Mã kia. Khi nào con lớn, con mới có râu như con Hà Mã và Bố."

Em thấy Bố nói không đúng đâu. Hồi nhỏ xíu em hay rờ trong lỗ mũi (nhỏ xíu thôi nha, bây giờ em biết xài tissue rồi), em thấy có nhiều râu trong đó lắm. Em nói cho Bố biết em có nhiều râu trong lỗ mũi, như vậy em cũng già giống Bố rồi. Em nói xong Bố lại cười, Mẹ lại cười. Sao hai người hay cười dữ vậy. Bộ em nói không đúng sao"

Sữa Bột

*
LUCKY CỦA EM
Bài Dự Thi Số 9 Của David Trần

Chuyện là từ lúc em lên năm, Mẹ đem Lucky về cho em. Lúc đầu, em không biết nó là con chó hay con Bear. Mắt Lucky tròn vo, lông mượt và mềm, đặc biệt là cặp môi hồng lợt dễ thương quá. Lucky còn nhỏ hơn em nên em phải bế trên tay. Riết rồi Lucky quen hơi em, như mẹ kể lúc còn nhỏ, em quen hơi mẹ và không chịu ngủ riêng giường. Lucky cũng vậy, luôn luôn ở bên em, không chịu rời đâu. Lúc em học bài, Lucky ngồi ở bàn canh chừng. Lúc em ăn cơm, Lucky cũng ngồi coi em ăn cơm. Khác với em, Lucky chẳng ăn, chẳng uống gì cả. Khi đi ngủ, Lucky cũng nằm bên em và em phải đắp chăn cho Lucky, sợ Lucky nhảy mũi, cảm lạnh.

Em thương Lucky vậy mà Lucky không khi nào chịu nói chuyện với em. Em nói thì Lucky nghe bằng hai cái tai cứ chổng ngược lên. Nhiều khi em giận Lucky, bắt phải nghe em nói, phải gật đầu. Lucky lì lắm, em phải lấy tay ấn cái đầu xuống, Lucky mới chịu gật.

Các bạn có đoán được năm nay em bao nhiêu tuổi không" Mười ba rồi đó. Mẹ nói con gái mười ba đã biết làm điệu làm bộ. Còn em, em đâu phải con gái mà điệu bộ, mà chưng diện chớ! Tới tuổi này mà vẫn còn ghét con gái, chỉ thích Lucky của em thôi. Cũng có thể, khi em lớn, em già như ông Ngoại của em, Lucky vẫn con ở với em, em không biết, vì ba nói đừng khi nào nhất quyết trước một việc gì. Ngày mai, mọi việc sẽ thay đổi.

Em nghĩ, nếu lòng em thay đổi với Lucky, Lucky sẽ buồn lắm. Chỉ có điều, Lucky không nói ra lời mà thôi.

David Trần
(13 tuổi, Anaheim. Lớp 5 trường Việt Ngữ)

Nếu bạn bị lạc trong thiên nhiên xa lạ, bạn cần phải biết cách làm sao để sống còn. Kiếm một nơi trú ẩn là việc quan trọng trước tiên có thể giúp bạn sống sót, nhưng kể từ khi bạn bị lạc bạn cần phải làm một cái lều làm bằng vật liệu thiên nhiên lấy ở xung quanh.
Ngày xửa ngày xưa có một con bạch tượng ra đời. Với vẻ đẹp có một không hai, nó là vật báu của nhà vua. Vào những ngày lễ hội, nhà vua cuỡi trên lưng voi, đi khắp đó đây. Nhìn thấy con voi, ai đi trên đường phố cũng trầm trồ khen: “Coi kìa, con voi đẹp quá đi thôi!”
Hôm nay em bị bịn (bịnh) và khôn (không) đi học được. Ở nhà em buồn và còn bị má em la nữa. Má nói tại hôm qua em thức khua (khuya) quá, sán (sáng) khôn (không) ăn sán (sáng) và khôn (không) mặc áo áo lạnh, nên em mới ho và nón (nôn). Má phải nghỉ làm để đưa em đi thăm Bát (bác) sĩ và ở nhà với em. Má nói khôn (không) cho em chơi game nữa.
Khóa Huấn Luyện Và Tu Nghiệp Sư Phạm Kỳ thứ XXV
Trong danh sách các trường học tư tại Quận Cam, Page Private School luôn là một trong mười trường học được chọn đứng hàng top ten trong khu vực quận Cam. Page Private School thành lập từ năm 1908 và hiện nay có hai chi nhánh tại thành phố Costa Mesa và Garden Grove. Đây là hai thành phố được trãi dài trong khu vực Quân Cam, nơi qui tụ khá nhiều cư dân Mỹ gốc Á Châu.
Ngày xửa ngày xưa, có một con thỏ đến nằm ngủ dưới gốc cây dừa. Khi nó thức dậy, một trái dừa lớn rơi xuống đất, và một tiếng “bộp” vang lên! Nghe tiếng động, con thỏ nhẩy lên và kêu: “Trái đất đang rạn nứt!”. Sau đó, một con thỏ khác hùa theo, rồi một con thỏ nữa hùa theo cho đến khi cả trăm con thỏ cùng chạy và la lên: “Trái đất đang rạn nứt!”.
Như Thụy là học sinh cũ của tôi. Một năm nay em không học tiếng Việt nữa, vì mẹ em bận không đưa em đến trường được. Em học rất giỏi, gia đình đã mua thưởng cho em một laptop. Đôi khi ghé thăm em, lúc nào tôi cũng thấy em ôm máy.
Em rất thích Hoa. Học và làm bài xong, em chạy ra vườn tưới hoa và tìm hoa nở. Hôm nay vườn nhà em có một cây hoa nở thật nhiều hoa, em đặt tên là Mai trắng vì hoa nở giống y chan (chang) hoa mai, nhưng nó màu trắng. Hoa nở nhiều thật nhiều, màu trắng đầy cành, giống như bị có tuyết.
Kính chào các phụ huynh và các thiếu nhi thân mến,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.