Hôm nay,  

Thơ Bé

24/12/200100:00:00(Xem: 7481)
CỔ TÍCH
(Tặng các bạn Thiếu Nhi Việt Báo)

Em không còn thiếu nhi
Ở tuổi trưởng thành rồi
Nhưng ai cấm em
Muốn làm con nít

Hôm qua bà kể chuyện
Công chúa ngủ trong rừng
Bầy em thơ xúm xít
Bu quanh bà lắng nghe

Em cũng chen vô giữa
Chờ tới đoạn chuyện hay
Là khi hoàng tử cỡi
Ngựa thần phóng như bay

Người đẹp đã tắt thở
Hoàng tử trễ bước rồi
Dù rơi ngàn giọt lệ
Cũng đành thua số trời

Bà lắc đầu nhỏ giọng
Chỉ cần một giọt thôi
Lệ tình rơi trên má
Công chúa lại nói cười

Nghe cả trăm ngàn lần
Tới đoạn người đẹp chết
Đâu cần chờ hoàng tử
Em khóc mắt ướt rồi

Muốn đi tìm công chúa
Công chúa ngủ trong rừng
Rừng núi đâu xa lắm
Mỏi mắt không thấy đâu!

Lớn lên bên cạnh bà
Nghe trăm chuyện đời xưa
Chắc về sau chỉ nhớ
Nhớ bà và tuổi thơ!

Bây giờ còn có bà
Xa một chút đã nhớ
Mai sau còn nhớ hơn
Bà đã là cổ tích

Trần Quế Lâm
(Tennesse)

*
GIÁNG SINH

Em đã gặp ông già Noel
Chui ra từ lò sưởi
Lửa đang cháy
Em lấy tuyết dập tắt lửa cho ông già
Nên áo ông bị cháy đỏ
râu ông dính tuyết trắng
Bao đồ chơi còn trên lưng

Chắc chắn em đã gặp
Ông già đêm Giáng sinh
Nên sáng trở dậy
Nhìn trong chiếc bí tất
Treo chân giường em coi
Đầy áp quà
Đồ chơi và bánh kẹo
Còn ba em
Trước giờ ngủ mơ em thấy
Ba rón rén bỏ quà ở đầu giường cho má em
Làm như em không nhìn thấy vậy!
Bày đặt hông à
Má lớn rồi
Đâu phải con nít!

Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Bức tượng Hoàng Tử Hạnh Phúc được dựng ở một mô đất cao trong thành phố với hai mắt gắn hai hạt Saphire và chuôi kiếm gắn viên Ruby màu đỏ, l
Tuần này tôi đi dạy lại, khí hậu quá nóng, buổi trưa nhiệt độ lên đến 106 độ F.
Ông nội của em nuôi bố em và là bố của bố em. Ông nội rất già và không lái xe được. Mỗi khi ông muốn đến thăm em thì bà nội phải là người lái xe đưa ông đi.
Tóm tắt: Bức tượng Hoàng Tử hạnh Phúc dựng ở mô đất cao trong thành phố làm nhiều người hâm mộ, tượng đã đẹp được mạ vàng,
Mấy hôm nay trời nóng quá, tôi bị cảm, nhưng vẫn cố gắng đi dạy vì sợ các em tới trường mà cô giáo nghỉ thì tội các em quá.
Tuần trước em đi học về thấy nhà bị nướt (nước) tràn cả sàn nhà, em phụ mẹ lấy nướt (nước) ra khỏi nhà, em dùng đỉa (đĩa) múc nước đổ vào thau và khi đầy em đem đổ ra sân.
Tuần rồi chúng mình đã đọc lá thư của một em học sinh ở Việt Nam viết, xin các thầy cô đừng bắt em phải đóng tiền thuê ghế ngồi,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.