Hôm nay,  

Thơ Bé

24/12/200100:00:00(Xem: 7099)
CỔ TÍCH
(Tặng các bạn Thiếu Nhi Việt Báo)

Em không còn thiếu nhi
Ở tuổi trưởng thành rồi
Nhưng ai cấm em
Muốn làm con nít

Hôm qua bà kể chuyện
Công chúa ngủ trong rừng
Bầy em thơ xúm xít
Bu quanh bà lắng nghe

Em cũng chen vô giữa
Chờ tới đoạn chuyện hay
Là khi hoàng tử cỡi
Ngựa thần phóng như bay

Người đẹp đã tắt thở
Hoàng tử trễ bước rồi
Dù rơi ngàn giọt lệ
Cũng đành thua số trời

Bà lắc đầu nhỏ giọng
Chỉ cần một giọt thôi
Lệ tình rơi trên má
Công chúa lại nói cười

Nghe cả trăm ngàn lần
Tới đoạn người đẹp chết
Đâu cần chờ hoàng tử
Em khóc mắt ướt rồi

Muốn đi tìm công chúa
Công chúa ngủ trong rừng
Rừng núi đâu xa lắm
Mỏi mắt không thấy đâu!

Lớn lên bên cạnh bà
Nghe trăm chuyện đời xưa
Chắc về sau chỉ nhớ
Nhớ bà và tuổi thơ!

Bây giờ còn có bà
Xa một chút đã nhớ
Mai sau còn nhớ hơn
Bà đã là cổ tích

Trần Quế Lâm
(Tennesse)

*
GIÁNG SINH

Em đã gặp ông già Noel
Chui ra từ lò sưởi
Lửa đang cháy
Em lấy tuyết dập tắt lửa cho ông già
Nên áo ông bị cháy đỏ
râu ông dính tuyết trắng
Bao đồ chơi còn trên lưng

Chắc chắn em đã gặp
Ông già đêm Giáng sinh
Nên sáng trở dậy
Nhìn trong chiếc bí tất
Treo chân giường em coi
Đầy áp quà
Đồ chơi và bánh kẹo
Còn ba em
Trước giờ ngủ mơ em thấy
Ba rón rén bỏ quà ở đầu giường cho má em
Làm như em không nhìn thấy vậy!
Bày đặt hông à
Má lớn rồi
Đâu phải con nít!

Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa trong vườn thượng uyển của một ông vua nọ có một cây táo kết trái vàng. Nhưng cứ sau một đêm, cây táo lại mất đi một trái. Vua sai hoàng tử cả, rồi hoàng tử thứ đi canh, nhưng sau 12 giờ, cả hai không cưỡng được giấc ngủ, nên táo vẫn bị mất như thường. Đến lúc hoàng tử Út canh giữ, thì phát hiện có một con chim vàng tới tha quả táo.
Năm nay, có nhiều bạn vì bận rộn với niên học mới, muốn học tiếng Việt mà chưa biết phải ghi danh, thủ tục như thế nào, thời gian đã quá trễ không? Bảo Ngọc xin mách các bạn Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.
Mới đây em được ba mẹ dẫn đi dự một chương trình Tết Trung Thu, do hội đồng hương, nơi thành phố trước đây ba mẹ em sống ở Việt Nam. Rồi di cư sang Mỹ, những người cùng ở thành phố gặp nhau, thành ra có một cái hội. Cứ khi Tết đến hay những ngày lễ là ba mẹ em dẫn con cái đi theo.
Năm nay, trong chương trình tôi không theo các em cùng lên lớp mà phụ trách dạy lớp mới của các em vào lớp hai. Lớp mới này đông hơn, tôi rất vui vì biết rằng mỗi năm, phụ huynh cho con cái đi học tiếng Việt nhiều hơn.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua cho làm một vườn thượng uyển có nhiều cây trái quí, nhất là cây táo kết trái vàng. Nhưng khi cây kết trái cứ mỗi ngày lại mất đi một quả táo. Vua sai người con cả ra canh, cậu không chống lại cơn buồn ngủ nên ngày hôm sau vẫn mất một trái, hôm sau đến người con thứ thì cũng xẩy ra trường hợp như người con cả...
Năm nay em đã vào lớp năm trường Mỹ và lớp Bốn trường Việt. Cả hai trường đều đã khai giảng và em đều đi học. Bỏ những ngày Hè, em cũng tiết (tiếc), nhưng đi học thì có cái vui khác.
Các bạn thân mến, Trời đã bắt đầu vào thu, tuy còn những ngày nắng ấm, nhưng buổi sáng sớm và chiều tối đã se lạnh. Lại trong mùa đi học, các bạn nhớ mặc ấm và ăn uống điều độ để có sức mà theo kịp bạn bè.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua cho làm một vườn ngự uyển trồng rất nhiều hoa lạ và cây trái. Trong vườn có một cây táo kết trái vàng nhưng cứ một ngày là mất một quả. Vua sai người con cả ra canh, đến nửa đêm không cản lại cơn buồn ngủ, và hôm sau mất một trái táo vàng. Đến người con thứ hai cũng không cưỡng được cơn buồn ngủ như anh, và lại mất thêm một trái.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.