Hôm nay,  

Thơ Bé

24/12/200100:00:00(Xem: 7129)
CỔ TÍCH
(Tặng các bạn Thiếu Nhi Việt Báo)

Em không còn thiếu nhi
Ở tuổi trưởng thành rồi
Nhưng ai cấm em
Muốn làm con nít

Hôm qua bà kể chuyện
Công chúa ngủ trong rừng
Bầy em thơ xúm xít
Bu quanh bà lắng nghe

Em cũng chen vô giữa
Chờ tới đoạn chuyện hay
Là khi hoàng tử cỡi
Ngựa thần phóng như bay

Người đẹp đã tắt thở
Hoàng tử trễ bước rồi
Dù rơi ngàn giọt lệ
Cũng đành thua số trời

Bà lắc đầu nhỏ giọng
Chỉ cần một giọt thôi
Lệ tình rơi trên má
Công chúa lại nói cười

Nghe cả trăm ngàn lần
Tới đoạn người đẹp chết
Đâu cần chờ hoàng tử
Em khóc mắt ướt rồi

Muốn đi tìm công chúa
Công chúa ngủ trong rừng
Rừng núi đâu xa lắm
Mỏi mắt không thấy đâu!

Lớn lên bên cạnh bà
Nghe trăm chuyện đời xưa
Chắc về sau chỉ nhớ
Nhớ bà và tuổi thơ!

Bây giờ còn có bà
Xa một chút đã nhớ
Mai sau còn nhớ hơn
Bà đã là cổ tích

Trần Quế Lâm
(Tennesse)

*
GIÁNG SINH

Em đã gặp ông già Noel
Chui ra từ lò sưởi
Lửa đang cháy
Em lấy tuyết dập tắt lửa cho ông già
Nên áo ông bị cháy đỏ
râu ông dính tuyết trắng
Bao đồ chơi còn trên lưng

Chắc chắn em đã gặp
Ông già đêm Giáng sinh
Nên sáng trở dậy
Nhìn trong chiếc bí tất
Treo chân giường em coi
Đầy áp quà
Đồ chơi và bánh kẹo
Còn ba em
Trước giờ ngủ mơ em thấy
Ba rón rén bỏ quà ở đầu giường cho má em
Làm như em không nhìn thấy vậy!
Bày đặt hông à
Má lớn rồi
Đâu phải con nít!

Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.