Hôm nay,  

Con Cáo

11/07/200400:00:00(Xem: 4894)
tn_07112004_3

Các bạn có nghe người lớn hay mắng nhau: Gian như cáo. Con cáo gian manh như thế nào mà bị nguyền rủa như vậy"
Cáo sống ở khắp mọi nơi trên thế giới, cáo là loài vật có khả năng thích nghi rất tốt. Ngay cả nơi quanh năm băng tuyết như ở Bắc Cực cũng có loài cáo sinh sống ở đó. Người ta thường cho loài cáo là gian manh, láu cá vì cáo thường có nhiều mưu mẹo để lừa người ta hay các giống vật khác. Chẳng hạn như hai con bên đường, người ta thường thấy hai con cáo đang quần nhau, trông như uýnh lộn nhau một còn một mất. Thực ra, chúng chỉ giả vờ thôi, vì đó là một mưu mẹo để lừa những con vật dại dột như thỏ hoang hay gà rừng, thấy có đám uýnh lộn, tò mò kéo tới nhìn. Cáo càng đánh nhau kịch liệt, chờ tới lúc các con thú nhỏ mãi mê xem, mất canh chừng, chúng sẽ thình lình chồm tới, tóm cổ con mồi để ăn thịt.

Cáo cũng trộm gà trộm vịt. Nhưng phải rình mò, bày mưu chước kế khó khăn lắm. Nên những con chuột, thỏ hoang, gà rừng , có hại cho mùa màng được cáo chiếu cố nhiều nhất, nhờ vậy, nhà nông vẫn cho cáo là một loài vật có ích

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một hôm, bà Phù Thủy cùng Mèo Mướp cưỡi lên cây chổi thần để rong chơi khắp bốn phương trời. Đang bay thì một làn gió thổi làm bay mất mũ của bà Phù Thủy. Chó Đốm lượm được đem trả và chỉ xin được ngồi một chỗ trên cây chổi để đi theo
Em còn nhớ hồi đó, khi em bắt đầu học lớp sáu, trường Việt Ngữ, bài học đầu tiên mà em học được là bài học về ca dao. Câu ca dao đó là “Thương thay chín chữ cù lao, ba năm nhũ bộ, biết bao nhiêu tình”. Vì đây là lần đầu
Em là Linda Trương. Em đang đọc cuốn sách viết về mẹ của một con thỏ làm em cảm động và suy nghĩ nhiều quá. Con thỏ mà thương con nó tới như vậy huống gì mẹ em. Em thấy em phải thương mẹ nhiều hơn, ngoan hơn và học giỏi hơn.
Một hôm, Ba Phù Thủy cùng mèo Mướp cưỡi lên cây chổi thần rong chơi khắp bốn phương trời. Bỗng một cơn gió thổi tới làm bay mất cái mũ của bà. Chó Đốm lượm được đem trả với lời yêu cầu cùng được ngồi chung trên chổi thần. Đang bay
Lâu quá Nhi không đến tòa soạn gặp cô. Sợ gặp cô, Nhi không biết nói gì, chỉ chờ cô gọi hỏi thì con mới trả lời thôi. Nhưng mà Nhi nói nhỏ cho cô TC biết nghen. Vào mùa lễ Phật đầu năm ngoái, ở chùa A Di Đà thiếu một em dâng hoa cúng Phật. Ni sư bảo Nhi tập thử với bạn Bảo Ngọc. Lúc đầu Nhi hơi sợ, nhưng nghe lời bà Nội
Bé Anh Tú mới 4 tuổi, nhưng em đã biết vẽ trước khi biết viết chữ. Thấy không, khi vẽ, em rất nghiêm trang và chăm chú. Em nói tấm hình này em vẽ để tặng Mẹ.
“Mẹ” là người sinh ra chúng ta, chăm sóc và nuôi nấng chúng ta. Mẹ luôn luôn giúp đỡ chúng ta mọi mặt. Vì thế chúng ta phải thương yêu mẹ mình và đừng làm mẹ mình buồn. Nếu mẹ mình buồn thì mẹ sẽ chết sớm và cuộc đời của mình sẽ khổ
Đúng là một ca sĩ Tí Hon, vì bé Thiên Kim mới lên 4 tuổi. Bé không dự thi "Giải Mầm Non" nhưng lại là khách mời danh dự vì đài Sài Gòn TV yêu cầu bé hát trong buổi Phát Giải thưởng. Nên dù nhà ở rất xa, tận thành phố Ventura Los Angeles
Người Mỹ nuôi rất nhiều chó. Mỗi lần đi ra đường gặp những con chó lông xù to lớn là em nhớ tới con chó mực của nah nội em ở Việt Nam. Gọi nó là con chó mực vì toàn thân nó có bộ lông màu đen. Con chó mực của nội em là loại chó lai nên thân hình nó cao lớn nhưng không mập-mà- nhờ vậy nó rất lanh lẹ và chạy nhanh
Đường đến trường hôm nay Chao ơi, sao đẹp quá! Ngập tràn bao sắc lá, Rộn rã đất trời thu… Từ lâu em biết thích Những chiếc lá đủ màu Xanh, vàng, tía, đỏ nâu… Trên cành thu rực rỡ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.