Hôm nay,  

Mùa Thu

23/10/200500:00:00(Xem: 4034)
Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 222: San Thu

Em có tên Mỹ là Christine, nhưng từ lúc lớn lên, đi học và hiểu biết, em thích cái tên San Thu mà ba mẹ đã đặt cho em.
Em để ý thấy mùa Thu, bầu trời không có nắng, nhiều ngày thì mưa. Cây cối không xanh tươi như mùa Xuân, không rậm rạp cành lá như mùa hè. Mùa Thu, trừ cây tùng ra, các cây cối khác lá bắt đầu vàng, nhất là cây phong, thì vàng chín quá tới đỏ ối. Ở xứ em ở có nhiều hồ, nhiều rừng, nên đối với em, mùa Thu phong cảnh đẹp nhất, êm đềm nhất. Bầu trời như thấp xuống, nước se lạnh và bãi cỏ đầy lá vàng. Đàn vịt trời vẫn chưa chịu đi trốn rét, còn rủ nhau tắm táp, đập cánh tóe nước đùa với nhau dưới bờ hồ rất náo nhiệt.
Những ngày cuối tuần, ba mẹ thường dẫn em đi ra hồ chơi. Lúc nào mẹ cũng có một túi bánh mì khô để bẻ thành miếng nhỏ, tung vãi cho đàn vịt ăn. Thấy thức ăn, chúng chạy tới rối rít thò mỏ mổ, ngậm thức ăn chạy tới chỗ khác để ăn, trong khi những con vịt khác chạy theo giành giựt trông rất vui.


Nhiều khi em thấy mấy bạn nhỏ tuổi hơn em, đuổi theo những ngọn lá vàng khi bị gió thổi tung. Có em gom những ngọn lá vàng chết lại thành một đống rồi lấy đá chặn lại không cho gió thổi tung. Em thường tò mò hỏi các bạn nhỏ tại sao làm vậy. Các bạn trả lời em là các bạn gom lá lại, không cho gió thổi mang đi xa, để trong đêm, cành cây sẽ vươn xuống nhặt lá lên trả lại cho cành và ngọn lá vàng sẽ thành một cái mầm lá non. Như vậy ngọn lá sống lại. Em không tin, nhưng các em nhỏ nói điều đó đã có trong truyện cổ tích.
Em rất yêu thích mùa Thu. Còn ba mẹ tại sao cũng yêu thích mùa Thu như vậy" Mẹ kể, mẹ quen ba vào mùa Thu năm trước, và mùa Thu năm sau thì em ra đời. Ba mẹ đặt tên là là San Thu.
Em là San Thu, em cũng là mùa Thu của ba mẹ. Hèn chi ba mẹ yêu em nhiều quá nhiều.
San Thu (xứ Vạn Hồ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.