Hôm nay,  

Mùa Thu

23/10/200500:00:00(Xem: 4291)
Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 222: San Thu

Em có tên Mỹ là Christine, nhưng từ lúc lớn lên, đi học và hiểu biết, em thích cái tên San Thu mà ba mẹ đã đặt cho em.
Em để ý thấy mùa Thu, bầu trời không có nắng, nhiều ngày thì mưa. Cây cối không xanh tươi như mùa Xuân, không rậm rạp cành lá như mùa hè. Mùa Thu, trừ cây tùng ra, các cây cối khác lá bắt đầu vàng, nhất là cây phong, thì vàng chín quá tới đỏ ối. Ở xứ em ở có nhiều hồ, nhiều rừng, nên đối với em, mùa Thu phong cảnh đẹp nhất, êm đềm nhất. Bầu trời như thấp xuống, nước se lạnh và bãi cỏ đầy lá vàng. Đàn vịt trời vẫn chưa chịu đi trốn rét, còn rủ nhau tắm táp, đập cánh tóe nước đùa với nhau dưới bờ hồ rất náo nhiệt.
Những ngày cuối tuần, ba mẹ thường dẫn em đi ra hồ chơi. Lúc nào mẹ cũng có một túi bánh mì khô để bẻ thành miếng nhỏ, tung vãi cho đàn vịt ăn. Thấy thức ăn, chúng chạy tới rối rít thò mỏ mổ, ngậm thức ăn chạy tới chỗ khác để ăn, trong khi những con vịt khác chạy theo giành giựt trông rất vui.


Nhiều khi em thấy mấy bạn nhỏ tuổi hơn em, đuổi theo những ngọn lá vàng khi bị gió thổi tung. Có em gom những ngọn lá vàng chết lại thành một đống rồi lấy đá chặn lại không cho gió thổi tung. Em thường tò mò hỏi các bạn nhỏ tại sao làm vậy. Các bạn trả lời em là các bạn gom lá lại, không cho gió thổi mang đi xa, để trong đêm, cành cây sẽ vươn xuống nhặt lá lên trả lại cho cành và ngọn lá vàng sẽ thành một cái mầm lá non. Như vậy ngọn lá sống lại. Em không tin, nhưng các em nhỏ nói điều đó đã có trong truyện cổ tích.
Em rất yêu thích mùa Thu. Còn ba mẹ tại sao cũng yêu thích mùa Thu như vậy" Mẹ kể, mẹ quen ba vào mùa Thu năm trước, và mùa Thu năm sau thì em ra đời. Ba mẹ đặt tên là là San Thu.
Em là San Thu, em cũng là mùa Thu của ba mẹ. Hèn chi ba mẹ yêu em nhiều quá nhiều.
San Thu (xứ Vạn Hồ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian học tiểu học, phần đông các bạn được ăn cơm trưa ở nhà trường. Dỹ nhiên là phần cơm của các bạn lúc nào cũng đầy đủ, nhiều chất bổ dưỡng. Hôm nay BN muốn nói đến bữa cơm trưa của các bạn học sinh người Nhật như thế nào.
Ngày đầu tiên vào lớp, lúc cô giáo dẫn tới bàn ngồi học, em nhìn sang bên cạnh, người ngồi bên em là một “bạn” mới tinh.
Hôm nay, Chủ Nhật ngày 15 tháng 10 năm 2017, bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều là “Ngày Đi Bộ Gây Quỹ Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Lụt” mà Ban Tổ Chức đã mời mọi người cùng đồng lòng tiếp tay và Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California đã đứng tên chung trong Ban Cố Vấn cho chương trình này để gây quỹ,
xưa có hai anh em tên Hansel và Gretel ở cùng cha và dì ghẻ trong ngôi nhà lụp xụp ven rừng. Vì quá nghèo nên người dì ghẻ bàn với chồng đem hai đứa nhỏ thả trong rừng sâu.
Các bạn có biết ngôi trường Mỹ nào dạy tiếng Việt đầu tiên ở thành phố Westminster và cũng là ngôi trường có những lớp song ngữ Việt-Anh, Anh-Việt tại Nam California không? Đó là trường Demille Elementary School, tọa lạc tại số 154000 Van Burea St, Midway City, CA 92655.
Em còn nhớ, một hôm đi chợ với mẹ, lúc mua thức ăn xong, ra xe thì thấy có một con chó đang lẩn quẩn bên xe của mẹ. Con chó bị thương ở chân, nó cứ nhìn mẹ em, rồi nhìn em bằng cặp mắt rất tội nghiệp và sủa lên những tiếng nhỏ như cầu cứu.
Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California vừa ra một Thông Báo về Ngày Đi Bộ Gây Quỹ Cứu Trợ Nạn Nhân Bão Lụt.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em tên là Hansel và Gretel, sống với cha và dì ghẻ trong một túp lều nghèo nàn ở bìa rừng. Một hôm hai anh em nghe lén dì ghẻ bàn với cha, ngày mai đem hai đứa bé bỏ vào rừng vì nhà không đủ thực phẩm để nuôi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.