Hôm nay,  

Tết Dương Lịch

02/01/200600:00:00(Xem: 3868)
tn_01022006_2


Tí Phá

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 232 / Người viết: TÍ PHÁ

Các bạn ơi, ông già Santa Claus còn lưu luyến chưa nỡ chia tay với bọn con nít mình, thì Tết Dương Lịch đã vội vã chen vào, để đưa chúng mình tới một niềm vui khác. Năm mới.

Bọn con nít chúng mình được nghỉ học qua tháng, nghĩa là nghỉ trước Giáng Sinh qua tới Tết Tây luôn. Có nhiều ngày nghỉ thì vui và làm biếng được, ngủ nhiều, chơi nhiều, riêng Tí Phá còn được phá nhiều hơn. Nếu Tết Tây mà được đốt pháo thì Tí Phá nhất định sẽ cột pháo vào đuôi con chó, đốt nổ cái đùng cho con Cún sợ chạy quắn đít trong vườn luôn. Các bạn biết sao không, nếu cột cái pháo chuột vào đuôi con mèo thì vui hơn. Nhưng Tí Phá biết chơi như vậy là nghịch dại, con mèo có thể vì sợ phóng lên bàn, lên nhà, làm cháy nhà luôn không chừng. Nhưng Tí Phá sẽ không làm vậy dù khi tới Tết Ta được đốt pháo, vì Tí Phá mới được bà Ngoại dạy cho một bài học về thương yêu loài vật… Con mèo, con chó, kể tới con giun con dế cũng biết đau như người. Bà ngoại nói vậy đó.

Vậy Tết Tây mình làm gì cho vui. Mấy người lớn nói: Vui như Tết mà. Tí Phá hỏi má thì má nói:

“Mới ăn Giáng Sinh, có quá nhiều quà, đi coi đèn giăng, rồi đến các nơi tổ chức cho con nít, lĩnh quà, chơi trò câu cá…Bây giờ Tết Tây, nghỉ nhà cho đỡ mệt.”

Các bạn có thấy đi chơi có khi nào mệt không" Vậy mà má bắt Tí Phá ngủ một đêm đủ mười tiếng. Mười tiếng mà đêm gì nữa, còn ăn gian qua ngày, nên có thói ngủ nướng mất rồi. Mai mốt đi học trễ là cái chắc.

Mình biết chắc chắn là Tết Tây má cũng có một bữa ăn ngon cho cả nhà. Năm nay má đã đặt ăn ở một nhà hàng để khỏi phải nấu nướng. Vì sau đó, cả nhà đi coi phim, rồi mới về ngủ và sáng hôm sau vẫn còn được ngủ nướng.

Tuy năm mới Dương Lịch tụi mình không được nhiều quà như Lễ Giáng Sinh hay ăn gà Tây như ngày Lễ Tạ Ơn. Nhưng ngày nghỉ đầu năm cũng rất là dễ chịu, vì đó là ngày nghỉ lễ nên cả nhà có đủ mặt và luôn luôn quây quần đầm ấm bên nhau. Các bạn thì sao" Tí Phá rất thích những ngày nghỉ, vì thấy gia đình gần gụi, thương mến nhau rất là hạnh phúc.

Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng ta đang vào phần hai của bệnh trầm cảm ở trẻ em. Một số trẻ em bị bệnh trầm cảm nhưng vì thiếu ý của gia đình, phụ huynh, đưa dẫn các em đến hậu quả trầm trọng. Trong phần hai, chúng ta cùng tìm hiểu nguyên nhân của căn bệnh.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh thì lanh lẹ, việc gì cũng làm được, nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ là sợ đến rùng mình, sởn gáy. Người em thì khờ khạo, thấy anh rùng mình nên chỉ muốn học nghề rùng mình. Một người coi nhà thờ đem anh về dạy, nhát ma, bị anh xô té xuống gác chuông gãy chân. Người cha giận lắm, cho anh năm mươi đồng tiền, đuổi ra kkỏi nhà. Anh theo người đánh xe ngựa ra đi. Một hôm ở nhà trọ anh nghe chuyện ở lâu đài nọ nhiều ma, ai vào cũng bị ma giết chết nên nhà vua có lệnh, người nào vào đó trong ba đêm mà được yên lành, vua sẽ gã con gái cho. Vậy là anh xin đi. Đêm đầu anh đã thắng lũ ma. Và đến đêm thứ hai... (còn nữa)
Thôi chị đừng nói chuyện súng đạn ở trường nữa, nghe vừa sợ hãi vừa nhức đầu! Thiệt tình có lúc em sợ quá, không muốn đến trường nữa. Cái thời này là thời gì vậy chị, sao súng nổ trong trường nhiều quá! Nhưng bây giờ đang mùa hè, không phải đến trường, em rất thoải mái và chỉ muốn nói chuyện về mùa Hè!
Khi con lớn lên con sẽ là cô giáo dạy vẽ, vì con rất thích vẽ nhiều nhất. Con thích vẽ từ khi con ba tuổi, bây giờ con đã tám tuổi, con cũng còn thích vẽ nữa. Những con thú con thích là con chó, con ngựa và con bướm.
Hôm nay, Tường Chinh muốn trình bày với quý vị phụ huynh, quý em, quý thầy cô một bệnh khác mà trẻ em thường bị mắc phải, đó là bệnh trầm cảm. Bệnh này khó nhận biết ở trẻ nhưng nguy hiểm hơn bệnh tự kỷ hay bệnh rối loạn tăng động mà Tường Chinh đã trình bày trong những lần trước.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em trai, người anh siêng năng, giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là bị nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì sợ đến rùng mình, nổi gai ốc. Người em ngu ngốc, khờ khạo, chẳng biết sợ là gì. Thấy anh nhát gan, nghe chuyện ma quỷ sợ phát rùng mình, thì cậu em muốn đi học nghề rùng mình.
Chương trình tiếng Việt tại Đại Học UCI bắt đầu vào năm 2000. Tôi về lại ngôi trường mà sáu năm về trước tôi là sinh viên, lần này để bắt tay vào gầy dựng một học trình mới mẻ trong khoa Ngôn Ngữ và Văn Chương Đông Á.
Con năm nay 9 tuổi học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt. Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.