Hôm nay,  

Con Học Đàn Piano

24/01/200600:00:00(Xem: 2568)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 235

Bạn Christine Hạnh Trần, 11 tuổi, học lớp 6, cho biết mẹ em tên Thảo Le, Bố tên Hương Tran và có anh tên là Michael Tran, hiện ở Westminster, gửi bài “Con Học Đàn Piano” nhưng lại đề dự thi Viết Về Nước Mỹ" Không biết bạn Christine có viết nhầm không vì bài viết là của thiếu nhi. Mong rằng khi đăng bài này vào mục thi “Bé Viết Văn Việt” , TC sẽ không bị bạn Christine cằn nhằn rằng, Christine không muốn làm thiếu nhi mà muốn làm người lớn cơ!

*

Anh con tên là Michael thích chơi và học đàn Piano từ năm lên 6 tuổi. Con là gái, chỉ thích vẽ tranh, bơi lội và học võ Tai Kwon Do. Nhưng bố mẹ không thích những môn em học mà nói “Con gái phải học đàn piano như anh Michael, sau này sẽ trở thành người ngoan, học giỏi, đẹp, duyên dáng nhất và sẽ được mọi người yêu mến”.

Duyên dáng là gì, con không hiểu nhưng nếu học đàn piano mà trở nên ngoan, học giỏi nhất là…đẹp ra là con chịu liền. Thế là con theo mẹ Thảo đi học chơi đàn từ năm lên 8.

Vài tháng đầu, con học không hiểu nên cũng không thích lắm. Sau nhờ bố mẹ khuyến khích, nhờ anh Michael chỉ bảo thêm ở nhà, đến nay đã được 3 năm, con được bố mẹ khen ngoan. Ở trường con cũng được giấy khen học giỏi. Anh Michael và ngoại khen con “có da có thịt”. Con nghĩ đúng như lời mẹ nói, đó là nhờ con học đàn. Thế là từ lúc nào không nhớ, con đã học đàn piano một cách thích thú, chuyên cần.

Con nhớ có một ngày kia, trong một buổi trình tấu lên lớp cao, anh Michael đã biểu diễn liên tiếp 3 bản, 2 bản của nhà trường, 1 bản do anh sáng tác mang tên “Anh Hùng Thấm Mệt”. Michael được cả hội trường khen thưởng, được bố mẹ quay video để kỷ niệm và gửi băng về Việt Nam tặng ông bà nội và cả nhà đều vui.

Sinh ra ở nước Mỹ sống trong thanh bình, con rất ghét và sợ chiến tranh. Bố mẹ thường kể cho con nghe về cuộc chiến tranh tương tàn hai miền Nam Bắc ở quê hương Việt Nam, và bố mẹ đã vì tự do, vì tương lai con cái mà phải lưu vong ở xứ người. Con ước ao nó đừng bao giờ xảy ra nữa. Nhưng nếu nó cứ xẩy ra, con mong ước, cầu nguyện nó sẽ biến thành cuộc chiến tranh biếng lười. Và cũng nhờ anh Michael hướng dẫn, con đã tự sáng tác một bản nhạc đầu tiên con đặt tên là “Lazy War”. Nội dung diễn tả 2 đạo quân của 2 nước do bất đồng sinh mâu thuẫn, biến thành tuyên chiến nhưng từ lúc chuẩn bị, trang bị, huấn luyện, di chuyển đều đến từ từ, chậm chạp… Đến khi gặp nhau nhờ có sự khuyên giải nên hai nước hiểu nhau hết mâu thuẫn, và chiến địa trở thành nơi trải đầy thảm đỏ, liên hoan, chào mừng trong không khí thanh bình….

Khi trình diễn, con nói đó là sáng tác của con. Cả hội trường vỗ tay ngợi khen và sau đó con được lên lớp nhạc năm thứ bốn, được principal tặng bằng khen và Medal kỷ niệm. Bây giờ con thấy lời mẹ nói quả như thần bảo. Con sẽ luôn luôn cố gắng học đàn piano để được giỏi, được ngợi khen và trở nên một người con ngoan. Con ăn uống điều độ để thân thể khỏe mạnh, có sức để tập dược môn học con yêu thích. Con thường nói với mẹ: “Mẹ ơi, nhờ mẹ, bây giờ con rất thích học piano. Cám ơn mẹ thật nhiều.”

California ngày 22 tháng 12 năm 2005.

Christine Hanh Tran

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm qua Chủ Nhật ở nhà, Em xin phép mẹ về nhà ngoại chơi. Tung tăng chạy nhảy khắp nơi, Mãi lo đùa nghịch tiếng cười rền vang. Bà cho ăn củ khoai lang, Rồi bà lại kể chuyện nàng “Lọ Lem”. Tối về nhà đã lên đèn, Nhưng em
Pauline Đồng 12 tuổi, học lớp 7 trường Fitz, tự học tiếng Việt ở nhà với mẹ. Em được TT Bush tặng bằng khen năm học lớp 6 trường Northcutt. Năm 2004 thắng giải Red Ribbon Fall Festival Paster Contest và đoạt giải Nhất môn Tập làm làm văn Giải Khuyến Học
Cây phương tím đầu ngõ nhà em lại trổ bông, nhắc cho em biết mùa hè sắp trở về. Buổi sáng thức dậy nhìn qua khung cửa sổ ánh nắng thật chói chang. Chỉ mới 6 giờ sáng mà em cứ ngỡ đã tới giờ đi học.
Các bạn phải ngoan như VyVy nè. Vì Vy mới lên 5, nhưng ngoan nên được mẹ dẫn đi ăn Bánh Cuốn Tây Hồ ở Phước Lộc Thọ rồi còn được mua quà nữa cơ.
Báo với các em thiếu nhi thương mến của chị, chị Tường Chinh vừa được ra trường trong tháng 6 vừa rồi. Học xong là chị phải bận bao nhiêu việc mới trong đời sống. Vì vậy, bắt đầu từ số này, chị Tường Chinh, tuy chưa thật sự rời trang thiếu nhi nhưng cũng cần thêm bạn giúp đỡ. Vậy từ nay, chị Phụng Linh sẽ phụ trách trang
Chị TC xin lỗi em vì đã trả lời thư chậm, vì trong tháng 6 chị quá bận rộn với kỳ thi và lễ ra trường. Tranh truyện “Một Ngày Của Con Mèo TaTa” vẽ đẹp quá. Chị rất thích và chị nghĩ rằng các em thiếu nhi cũng sẽ thích thú khi đọc truyện tranh vẽ của em. “Bay Vào Cõi Tiên chỉ còn kỳ này nữa là chấm dứt, chị sẽ cho đăng
Lúc đầu chỉ có bà Phù Thủy với Mèo Mướp cưỡi chổi thần rong chơi bốn phương trời thôi. Nhưng rồi vì gió thổi bay mũ, chó Đốm lượm được trả lại, yêu cầu được lên ngồi đi chơi chung. Rồi cái nơ rớt
Quỳnh Như Nguyễn 9 tuổi, học lớp 3 trường Brookhurst Elementary. Lần đầu tiên Quỳnh Như viết bài dự thi “Bé Viết Văn Việt”, nhưng nhiều bạn đã biết Quỳnh Như Nguyễn rất xuất sắc trong các cuộc thi, các cuộc trình diễn văn nghệ thiếu nhi của các đoàn thể
Năm nay Đài Little Sài Gòn TV có chương trình giải "Mầm Non", để có nhiều em được thi thố tài năng. Các bạn đã thấy Quốc Nam, Bảo Ngọc, Cát Thy, Cam Thảo tức Thiên Kim làm cho khán thính giả ngạc nhiên
Kính thưa chị Tường Chinh, Em tên là Đồng Pauline, học lớp 7. Năm nay em 12 tuổi. Em thích vẽ từ lúc nhỏ, em xin gởi tới chị truyện bằng tranh “Một Ngày Của Con Mèo TaTa”. Em mong sẽ được đăng trên “Bé Viết Văn Việt”. Em cám ơn chị và chúc chị luôn luôn vui khỏe. Em sanh ở Mỹ, mẹ em dạy em tiếng Việt ở nhà ạ. Em: Đồng Pauline.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.