Hôm nay,  

Thơ Bé

09/11/200100:00:00(Xem: 8618)
EM LÀM THƠ

Thấy các bạn làm thơ
Em muốn làm thơ quá
Em viết, đưa ba đọc
Ba cười, thơ lọc cọc…

Lọc cọc là gì ba"
Lọc cọc thơ con cóc
Ba đọc
"Con cóc nhảy ra,
Con cóc ngồi đó
Con cóc ngồi đó,
Con cóc nhẩy đi…."

Í ẹ, ghét ba quá à
Em làm thơ
Ba chú gà con đi chơi với nhau
Chú che cái dù…..
Chớ con cóc hồi nào đâu!

Bé Hiền

*
CON THƯƠNG NGOẠI

(Tặng Mẹ, đã giúp và sửa dùm con bài thơ làm cho Ngoại)

Bà có vườn rau nhỏ
Trồng nhiều cây rất lạ
Sáng bà ra bắt sâu
Chiều bà chăm nhổ cỏ

Có lần bà ngẩn ngơ
Hái lá rau lên hửi
Mắt bà dõi rất xa
Bà nói đó quê nhà

Rồi một hôm bà ngủ
Ngủ hoài không thấy dậy
Ra vô thấy bà đâu"
Em vô cùng thương nhớ

Quê nhà xa không vậy!
Bà có về đó không"
Nhìn vườn rau mẹ nói
Vườn rau là mẹ mình!

Mi-Nhon
(Mười hai tuổi. Học Việt Ngữ ở chùa Huệ Quang, Santa Ana)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa, có một chú nai tên là Ruru có một bộ lông rất đẹp với 2 cái sừng lóng lánh như nạm ngọc và kim cương.
Lớp học của tôi hôm nay đông đủ, các em ngoan ngoãn chờ tôi giảng bài mới. Khi đang ghi bài trên bảng thì phía dưới có tiếng xì xào bằng tiếng Mỹ về trận động đất vừa qua.
Hôm nay em đi học, trời lạn (lạnh) lấm (lắm), nó thì 44 độ, và em mặc 2 cái áo lạnh. Em khôn (không) có muốn đi học vì em sợ độn (động) đất.
Chủ Nhật vừa rồi bé Nhi đã giận mẹ. Chuyện là trong bữa ăn sáng, bé Nhi muốn ăn trứng với bánh mì trước khi tới lớp học tiếng Việt,
Tóm tắt: Ngày xưa có một chú nai tên là Ruru có bộ lông rất đẹp và biết nghe và nói tiếng người.
Đang trong giờ tập đọc, bé Quỳnh một tay giơ cao, một tay bụm miệng.
Đây là bài “Viết Văn Việt” của Bảo Ngọc, về sự xúc động khi thấy một người bạn cùng trường bị tai nạn đụng xe và chết.
Ann vừa được theo mẹ về quê hương, không phải là đi chơi gì đâu, mà về vì bà ngoại bị bịnh nặng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.