Hôm nay,  

Công Ơn Duong Dục

22/12/200200:00:00(Xem: 5507)
tn_12222002_1
“Ơn Cha, nghĩa Mẹ, công Cô, Thầy.” Chúng em phải vinh danh Cô Giáo dã dạy dỗ chúng em chứ! (Lớp 1 B và cô giáo Phan Thị Nguyệt Hồng của Trường Việt Ngữ thuộc Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam.)


Mỹ Lan & các bạn
Các bạn thân mến,
Năm nay, tại trường Việt Ngữ thuộc Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam học sinh ghi tên đông đảo hơn năm vừa qua. Được như vậy là nhờ vào sự đóng góp, tình nguyện và tận tâm của quí vị phụ huynh.
Mỹ Lan được một số Thầy Cô của Trường Việt Ngữ nhờ đăng lời kêu gọi phụ huynh học sinh giúp đỡ và tham dự vào những hoạt động sau đây:
.Giúp đỡ Ban Giảng Huấn, gửi tới những đề nghị, ý kiến đóng góp trong việc dạy dỗ con em học tiếng Việt. Điện thoại cô Hiệu Trưởng Vũ Ngọc Mai trong giờ học.


. Gia nhập Hội Phụ Huynh Học Sinh và giúp đỡ Thầy Cô và Học Sinh tạo những sinh hoạt trong giờ chơi vừa giáo dục vừa bổ ích. Xin liên lạc qua số điện thoại: (714) 960-3528.
. Giúp đỡ Ban Quan Trị (tất cả đều là Phụ Huynh và tình nguyện) trong những hoạt động hằng tuần. Xin vui lòng liên lạc vị Chủ Tịch Ban Quản Trị Steve Nguyễn trong giờ học hàng tuần hoặc bằng điện thoại cầm tay: (714) 915-7476.
. Sữa Bột: Mỹ Lan chờ gần gãy cổ cái “bánh Bài” cho mùa Xuân mà chưa có. Bộ uống hết Sữa và khuấy ăn hết Bột rồi sao đây" Vậy làm gì còn Sữa Bột nữa! Hèn chi biến mất tiêu. Đang chờ bài của bạn để đăng vào Trang Thiếu Nhi Xuân.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chuyến đi này, gia đình em gồm có bố, mẹ, hai chị gái, em, và em gái của em. Chuyến đi khởi hành lúc 7:30 tối và đến nơi lúc 3:00 giờ sáng. Trên xe mọi người đều ngủ chỉ trừ bố phải thức để lái xe.
Chúng ta vừa qua một ngày đón mừng Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Và đêm đến, trên khắp bầu trời của lãnh thổ nước Mỹ, pháo bông sáng rực màn đêm, cả nước Mỹ
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Hai tuần lễ trước, tôi kể cho các em nghe về trận động đất ở Nepal. Tôi cho các em xem một vài tấm hình chụp cảnh tượng động đất.
Chúng ta đã qua ngày Lễ Mẹ, ngày Lễ Cha với lòng biết ơn hai vị sinh thành, đã một đời hy sinh tận tụy vì con. Bao nhiêu lời cám ơn cũng không đầy tình thương rộng như trời biển.
Tóm tắt: Có hai đứa bé lớn lên trong một ngôi làng, cô gái bị câm, chúng rất thân thiết với nhau và khi đứa con trai tới tuổi phải theo đoàn ghe ra biển tập nghề chài lưới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.