Hôm nay,  

Em Viết Văn Việt

16/03/200200:00:00(Xem: 3085)
EM HỌC VÕ
Bài Dự Thi Số 28 Của Anthony Huỳnh

Lúc đầu em là đứa nhút nhát nhứt trong nhà, lại gầy gò ốm yếu nữa. Em ăn rất ít, không phải tại má em nấu thức ăn không ngon đâu. Coi chị Vickie của em, bữa nào cũng ăn quá sá, đến nỗi mẹ phải lo: Vickie ăn ít thôi, con gái mập xấu lắm." Chị Vicke nghe nói, sợ, cũng có bớt ăn, nhưng vài ngày sau, đâu lại vào đó.

Sinh nhật em năm rồi, ba tặng em một bộ đồ võ, rồi dẫn em tới võ đường như bắt buộc. Lần đầu tiên nhìn các bạn đánh nhau, vật nhau, em sợ xanh cả mặt. Thầy dạy võ liền tới nói chuyện với em, phân tích với em các điều hay dở, và em bắt đầu học bài đầu tiên.

Chính thầy dạy cho em bạo dạn dần và em đã bắt đầu thực hành, vật nhau vói các bạn, ngã xuống đôi khi cũng đau lắm vì không kịp dùng thế ngã đã học.

Từ đó, em bắt đầu ăn ngon miệng, ăn nhiều nhưng không mập như chị Vickie. Thấy vậy, chị Vickie cũng đòi đi học với em. Các bạn mà nhìn thấy Vickie bây giờ dễ nể lắm, cao lớn, thân thể gọn gàng, nhanh nhẹn. Chị Vickie năm nay đã mười bốn tuổi. Em biết nếu chị cứ siêng năng luyện tập võ thuật như vậy thì chẳng bao lâu nữa, chị sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, có thể còn hơn cả chị Sandy, người Mỹ, có mái tóc vàng rực, mịn như tơ, rất giỏi bơi lội, mà ngày nào em cũng thấy anh lớn của em nhìn trộm.

Em học võ không phải để thành vô địch như Jackie Chan gì đâu, mà chỉ muốn có thân thể khỏe mạnh, đầu óc sáng suốt để học hành và tính tình bạo dạn, vậy thôi.

ANTHONY HUỲNH

*
Giải thưởng "Em Viết Văn Việt" dành cho các Em Thiếu Nhi từ 15 tuổi trở xuống. Đề tài: Gia đình, học đường, bạn hữu, quê hương yêu dấu và tìm hiều đất nước Hoa Kỳ.

Giải nhất: $300 đồng tiền mặt và các tặng phẩm.
Giải nhì: $200 đồng và tặng phẩm.
Hai giải ba: Mỗi giải $100 đồng tiền mặt và tặng phẩm.
Năm giải khuyến khích: Quà tặng

Bài viết trên một mặt giấy, khoảng từ 130 chữ đến 200 chữ. Kèm theo tên tuổi, lớp học và 1 tấm hình.

Gửi cho:
Việt Báo Thiếu Nhi
9393 Bolsa Ave. Suite E.
Westminster, CA 92683

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.