Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

12/07/200200:00:00(Xem: 4702)
. Chị Mỹ Lan,
Em không hiểu tại sao đọc bài của các bạn Thiếu Nhi Việt Báo, bài nào cũng hay. Còn em, đã tập viết văn Việt mà hễ viết ra, đọc đi đọc lại, thấy dở và vô duyên quá nên xé bỏ hoài. Mấy đứa bạn em cũng tập viết, đều sợ gửi tới không được dăng thì …quê xệ. Mỹ Lan bảo em phải làm sao để viết đuợc bài mà chị Mỹ Lan không bỏ vô sọt rác. (Kevin Hoàng)
. Hoàng thân mến,

Em nói sao Mỹ Lan cũng không tin là Kevin viết tiếng Việt dở. Vì đọc thư Kevin, Kevin viết hay quá hà, còn biết nói quê xệ…Chà, làm Mỹ Lan phải hỏi ba quê xệ là gì, ba giải thích mà tới giờ Mỹ Lan cũng chưa hiểu hết đó.
Dỹ nhiên bạn nào viết văn Việt cũng có nhờ ba mẹ sữa dùm. Đâu có sao, vì trong nhà ai giỏi tiếng Việt bằng ba mẹ, phải không" Kevin nhờ người lớn trong nhà coi lại bài, như khi mình làm bài ở trường thì mình nhờ ba mẹ coi giùm cho vậy…. Mỹ Lan mà không nhờ có mấy cô chú, bác dì ở tòa soạn thì cũng…ú ớ cà lăm hà….

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sam Grimer giờ đây đã 8 tuổi, với khuôn mặt thông minh và nụ cười tươi, vẫn còn chiếm tình cảm của mọi người, nhưng gia đình em đang gặp khó khăn.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Chủ Nhật vừa qua, tôi nghỉ dạy nên đi Orange County thăm bác tôi và đi chợ. Đường Bolsa, khu trung tâm Sài Gòn Nhỏ, khu sinh hoạt của người Việt tại O.C thật đông đúc.
Mới có một ngày lễ Trứng đó, mà hôm nay đã qua một tuần rồi. Nhưng ngày Lễ Trứng năm nay có bà ngoại của em tới chơi và ở với chúng em nên vui nhiều lắm.
Năm nay, Lễ Phục Sinh được nghỉ một tuần, nhưng nhóm của Tâm lại bận rộn, không được mỗi ngày “ngủ nướng” thêm một hai tiếng đồng hồ.
Ngày xưa, có một người đã nghèo nàn lại không có nghề nghiệp nên phải đi xin ăn. Nhưng hắn đi đến đâu cũng bị mọi người lắc đầu, chê bai:
Khi các em nghe lớp học tiếng Việt vẫn học bình thường, các em kêu Ô! Một tiếng thật ngạc nhiên và xịu mặt xuống. Các em hỏi tôi, sao trường không nghỉ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.