Hôm nay,  

Mỹ Lan&các Bạn

16/03/200300:00:00(Xem: 3368)
. Chị Mỹ Lan thương,

Thứ Bảy vừa rồi, lúc chị Mỹ Lan gọi điện thoại thì em còn bận ở ngoài sân banh. Em phải tập dợt nhiều lắm, vì mùa hè này, nếu hên thì em được đề cử đi thi đấu với một đội banh thiếu nhi ở trường khác. Cũng không chắc lắm đâu, nhưng em cứ tập, may ra… Em có nghe đi nghe lại lời nhắn của chị. Chị Mỹ Lan nhắc em viết bài cho trang TN, em đang bận quá. Nhưng nếu chị Mỹ Lan đã nhắn lời thì em sẽ viết. Chị có đợi được em sau mùa đá banh không" Nhắc lại là em đi đá banh chớ hổng phải đi lượm banh đâu nha. Chị thấy hôn, em lo chăm luyện tập cặp giò mà quên cả chuyện phá phách, chị có ngạc nhiên không" (Tí Phá).

.Tí Phá thương,

Mỹ Lan nghe lời hứa của Tí Phá sau bài tường thuật “giải thưởng Bé Viết Văn Việt”, rằng, sẽ viết bài đều đều cho trang TN. Ai dè chờ dài cả cổ không thấy bài vở, gọi điện thoại cũng không thấy ở nhà luôn. Bi giờ thì Mỹ Lan biết rồi, Tí Phá đang tập luyện cặp giò sắt để trở thành cầu thủ đá banh cơ. Hoan hô Tí Phá.

Vậy bữa nào kể chuyện đội banh cho các bạn trong gia đình TN nghe với nha. Hỏi nhỏ nghe, sao lúc nào Mỹ Lan gọi điện thoại tới cũng nghe bà nội Tí Phá trả lời và nhắc: “Nói nhỏ thôi, Tí Phá đang ngủ ngon lắm.” Tí Phá có nằm mơ thấy đá banh khi ngủ không"

LyLy: Thì đúng rồi, bữa phát giải chỉ có mặt Mỹ Lan, Tí Phá đã tả Mỹ Lan kỷ lắm rồi. Bữa đó Mỹ Lan mặc áo tím, đâu biết xấu đẹp gì, vì mẹ may cho là phải mặc. Còn chị Thụy Nhã mặc áo dài, chị lớn hơn tụi mình có nhiêu đâu mà bắt chước người lớn, đòi xưng cô với bọn mình kìa. Bạn nào bằng lòng thì cho Mỹ Lan biết, coi số phiếu được bao nhiêu.

Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một phù thủy, sinh được một cô con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy có lệnh, ai trả lời được mấy câu hỏi của mụ, mụ mới gả con, còn không thì bị chém đầu. Có một vị hoàng tử si mê cô gái, đã ốm tươn g tư trong ba năm, cuối cùng vua cha phải cho hoàng tử đi tìm mụ phù thủy. Dọc đường hoàng tử gặp một người có cái bụng cao bằng trái núi, đòi đi theo. Lại gặp một anh chàng áp tai xuống đất thì nghe hết mọi chuyện dù xa đến mấy, cũng xin đi theo...
Bạn của em ở trường Mỹ có nhiều sắc dân. Khi thấy em có áo quần quốc phục mặc Tết, rồi được tiền lì xì, các bạn cùng đi với em xem hội chợ Tết, thấy những hoạt cảnh lịch sử thì cứ hỏi em, mà em chẳng biết trả lời sao cho rõ. Em chỉ biết Tết đến là rất vui, được ăn nhiều mà ngon, được mặc áo đẹp, được đi chùa, đi hội chợ Tết, có bạn đi nhà thờ, và được nhiều tiền mừng tuổi lắm. Vậy chị Bảo Ngọc mách cho em để em có thể giải thích cho các bạn khi bị hỏi chị nhé.Tết là cái gì vậy chị? Bây giờ Tết qua rồi mà em vẫn bị các bạn hỏi hoài! ( Danny Vũ)
Kỳ 2 (tiếp theo) 2. Sự Đồng Cảm và Thấu Hiểu Các Tâm Trạng Của Người Xung Quanh Đối với các em bị bịnh tự kỷ, việc thấu hiểu tâm trạng vui buồn, những câu chuyện dí dỏm sẽ là một thử thách lớn cho các em. Do vì các em không thích giao tiếp và kém cõi về mặt ngôn ngữ nên các em khó có sự đồng cảm với tâm trạng những người xung quanh. 3. Va Chạm Về Thể Xác
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy. Mụ sinh được một cô con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy lại có lệnh, ai muốn lấy được con gái mụ thì phải làm được những điều mụ yêu cầu. Nhiều người đã rơi đầu vì những điều lệ quái ác của mụ. Có một vị hoàng tử mê cô gái đến ốm tương tư ba năm, sau cùng, vua phải cho hoàng tử đi gặp mụ phù thủy. Dọc đường, hoàng tử gặp một quái nhân có cái bụng cao bằng trái núi, xin cho được theo hầu hoàng tử. Hoàng tử chê gã cồng kềnh, thì gã vội vàng khoe khoang...
Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một mụ phù thủy. Mụ sinh được một con gái đẹp vào bậc nhất trên đời.
Đã hơn một tuần qua, em vẫn còn như chìm đắm trong không khí của pháo nổ, của những phong bao đỏ mừn (mừng) tuổi,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.