Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

30/03/200300:00:00(Xem: 3383)
Chị Mỹ Lan ơi ời!
Tí Phá có chuyện vấn kế Mỹ Lan đây. Tuần tới Tí Phá được đi thăm bà nội New York. Anh họ của Tí Phá cho biết ở đó trời còn lạnh và còn nhiều tuyết. Mình có nhiều trò chơi để nghịch tuyết lắm phải không chị Mỹ Lan. Dỹ nhiên là phải trượt tuyết rồi, hay lấy tuyết chọi nhau, lỡ có trúng cũng đâu bị u đầu chảy máu chớ. Nhưng Tí Phá còn muốn đắp một người tuyết thật đẹp kìa. Mỹ Lan có biết người ta làm cách nào để đắp người tuyết không" Nếu biết thì làm ơn chỉ cho Tí Phá, để Tí Phá làm người tuyết, chớ không thì đâu nghĩ ra nhiều trò chơi gì phá cho đỡ buồn, đỡ lạnh, phải không chị Mỹ Lan. Năn nỉ đó nha.(Tí Phá)

* Tí Phá đừng tưởng Mỹ Lan lớn hơn vài tuổi là cái gì cũng phải biết đâu nha. Cũng may, lần trước đi chơi tuyết với ba mẹ, Mỹ Lan đã thử cùng với mẹ làm người tuyết rồi nên giờ mới có chút kinh nghiệm bày cho Tí Phá.


Lúc đầu, Tí Phá nặn một cục tuyết tròn, rồi để trên tuyết mà lăn. Tí Phá lăn càng nhiều thì tuyết sẽ dính và cục tuyết to dần. Tí Phá lấy cục tuyết to nhất làm cái thân, rồi lăn cục nhỏ hơn làm cái đầu rồi tới tay chân. NHớ tay chân đừng lan cục tuyết tròn vo thì không giống đâu.
Nhưng Tí Phá nhớ đem theo một cái sô cũ để làm mũ, một cây chổi cho người tuyết cầm, một khăn quàng đỏ cho người tuyết quấn cổ. Còn nữa, đừng quên củ cà rốt để làm cho người tuyết một cái mũi thì …tuyệt đẹp!
Trò chơi đắp người tuyết vui lắm. Khi về Tí Phá nhớ kể chuyện đi chơi mùa tuyết cho Mỹ Lan nghe với nha.

* Xuân Trần
Tụi cháu rất cảm động vì thấy cô lúc nào cũng quan tâm tới lớp tuổi thiếu nhi, luôn hổ trợ và giúp đỡ. Mong cô trồng cho vườn hồng của tụi cháu nhiều cây hoa xinh đẹp. Đã nhận được bài của Tí Ròm, sẽ đăng. Cám ơn cô.

* Linh Nguyễn
Gia đình VBTN mong bài của bạn. Tí Phá nói chắc Linh Nguyễn giận Tí Phá vì Tí Phá viết bài phá bạn. Tí Phá dễõ thương lắm, chỉ khen nịnh bạn đẹp và hiền thôi mà. Nhớ gửi bài nhé.

Gần một tháng rồi, con chờ mãi tới ngày hôm nay, ngày Hiền Mẫu để viết lá thư này gửi mẹ. Mẹ biết không, vì một lỗi lầm mà con đã ân hận không biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm.
Hôm nay, ngày của Mẹ. Các bạn đã chuẩn bị như thế nào để dâng lên Mẹ tình yêu thương của mình. Có bạn, đã chuẩn bị từ những ngày trước, một tấm thiệp, một bó hoa,
Ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có một lão bà đơn độc sống trong một ngôi nhà lụp xụp, tuổi đã cao, lại rất nghèo khó. Bởi làm lụng bao năm vất vả nên bà rất ốm yếu,
Chúng ta đọc tiếp “Mảnh Ký Ức thứ 2 của Nina Lê: Tôi là Ai? Khi chị lên đường đi du học tại một nước xa lạ: Anh Quốc. Mở đầu bài viết, chị đã ghi lại lời nói của mẹ trước khi chia tay:
Có giấy mực nào có thể kể hết công lao của Mẹ và tình Mẹ yêu con. Nhưng con sẽ cố gắng viết một phần nhỏ về yêu Mẹ, khi con nghĩ và những người đã có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc sống của con.
Theo Thông Báo của cô Bùi Phong Thu, Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, thì Trung Tâm sắp chuyển sang một trường mới.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông lão đánh cá nghèo khổ, sống trong căn chòi rách nát. Một hôm, ông bắt được một con cá vàng. Con cá mở miệng xin tha mạng và muốn gì cá vàng cũng trả ơn
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông lão đánh cá nghèo khổ, sống trong căn chòi rách nát. Một hôm, ông bắt được một con cá vàng. Con cá mở miệng xin tha mạng và muốn gì cá vàng cũng trả ơn
Tôi đã ghi lại cho các em khi đọc “mảnh ký ức” của một thiếu nhi 16 tuổi, trước bước đường đi du học, cô bé mới 16 tuổi, lên đường một mình, bỏ lại đằng sau gia đình, cha mẹ, bạn bè, đến London,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.