Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt: Con Bò

22/06/200300:00:00(Xem: 2724)
tn_06222003_2
BÀI DỰ THI SỐ 92
Người viết: TẠ CÁT CÁT

Em lớn lên, đầu tiên do sữa mẹ, rồi sau đó nhờ sữa của con bò, vậy mà em chưa hề nhìn thấy con bò bao giờ. Em hỏi mẹ thì mẹ nói:
"Ở Việt Nam có nhiều bò lắm."
"Nó làm sao há mẹ""
"Con bò thường ăn cỏ trên cánh đồng."
"Cánh đồng là gì hở mẹ""
"Cánh đồng có nhiều cỏ mọc hoang."
"Mọc hoang là sao há mẹ""
"Mọc hoang là cỏ mọc mà không có người làm vườn cắt cỏ."
Trả lời như vậy cũng như không, em chẳng hiểu thêm được tí gì. Cũng may, mùa hè năm vừa rồi, ba cho em đi về đồng quê chơi, và em đã thấy con bò, không phải, em thấy cả một đàn bò, nhiều con lắm.
Em đã thấy bằng mắt con bò rồi. Nó to lớn quá chừng chừng, có bốn chân để đứng. Lông nó màu trắng hoặc màu ngà ngà, có nhiều đốm loang lỗ màu nâu hoặc đen. Cái đầu bò ngắn và lớn hơn đầu chó nhiều. Mắt bò rất đẹp, trông hiền lắm. Bây giờ em cũng biết cánh đồng ra sao, cánh đồng rộng lớn vô cùng, xe đi ngang qua cả nửa tiếng đồng hồ mới hết, và đàn bò đang cúi cái mõm xuống ăn cỏ. Có con còn ngửng đầu lên, thong thả nhai nhai. Sởõ dĩ em thấy rõ vậy là nhờ ba đã dừng xe lại cho em quan sát con bò. Em muốn tới gần đàn bò để coi cho rõ, nhưng ba nói, tới gần nó đá cho té chết giờ. Em hiểu rồi, nó hiền nhưng nó phải tự vệ, vì người ta vẫn giết bò để ăn thịt.


Ba còn giải thích cho em hiểu, nguời ta vắt sữa ở con bò cái, làm ra sữa cho người uống, pho mát và bơ mà em thường ăn cũng do từ sữa bò mà ra. Lâu lâu mẹ nấu phở hay làm bíp tết cũng do thịt của con bò. Con bò thiệt hữu ích, giúp cho con người nhiều món ăn để nuôi sống, vậy mà thử hỏi có ai biết ơn con bò không"
Em nói ý nghĩ đó ra với ba, ba cười, vuốt tóc em:
"Con nói phải. Không những không biết ơn con bò, mà người ta còn chửi nhau ngu như con bò nữa."
"Thiệt là tội nghiệp nó quá há ba. Con biết ơn con bò ba à, vì con đã được ăn thịt nó và uống bao nhiêu sữa để lớn lên."
Dù vậy, từ khi nhìn thấy con bò rồi, em vẫn thích uống sữa bò, ăn pho mát và bơ, nhưng không thích ăn thịt bò nữa. Vì sữa và bơ lấy từ con bò ra, còn ăn miếng thịt thì con bò phải chết.
Hèn chi em thấy bà nội em ăn chay hông à, ăn ngày này qua ngày khác mà bà vẫn mạnh khỏe, vui vẻ và hiền nữa.
Tạ Cát Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.