Hôm nay,  

Văn Hóa Việt Nam

19/06/200500:00:00(Xem: 2198)
tn_06192005_2

Em Đồng Thanh Vân, giải học bổng của Việt Báo


Bài Luận Văn được học bổng của Việt Báo do trường Bolsa Grande High School tuyển chọn.

VĂN HÓA VIỆT NAM

Các bạn thân mến,
Tuần trước, chúng mình đã đọc bài của Kenny Nguyễn, đoạt được một trong hai giải học bổng của Việt Báo về sinh ngữ Tiếng Việt ở trường Trung học Bolsa Grande High School. Tuần này chúng ta đọc bài của bạn Đồng Thanh Vân, đồng đoạt giải học bổng của Việt Báo. Thanh Vân năm nay cũng 17 tuổi, đến Mỹ mới 6 năm nên tiếng Việt rất lưu loát, tất cả các môn học đều đọat điểm A. Bạn Thanh Vân tâm sự rằng muốn sau này làm một cô giáo dạy Trung Học và môn dạy thích nhất là dạy tiếng Việt cho các em. Sau đây là bài viết của bạn Đồng Thanh Vân.


“Có công mài sắt, có ngày nên kim” là một câu tục ngữ người Việt Nam đã nói mấy trăm năm. Câu này có ý nghĩa là nếu mà mình cố gắng và chịu học hay làm, thì có một ngày sự cố gắng đó sẽ có kết quả và mình sẽ làm nên. Câu nói này rất đúng với người Việt mình sống trên đất Mỹ. Tuy người Việt định cư ở Mỹ mới được ba mươi năm, nhưng thành đạt không đâu nói hết. Trong một số thành đạt này có thể cho học sinh mọi gia tộc những cơ hội để học tiếng Việt Nam và lịch sử của người mình. Lớp Việt Ngữ có thể thấy trong những trường Mỹ là nhờ cha mẹ của các em học sinh và những người trong cộng đồng đã tranh đấu cho. Những sự công lao này đã giúp không chỉ học sinh Việt Nam biết thêm về đất nước chúng ta hơn, mà còn mở rộng kiến thức của những học sinh của sắc tộc khác nhau.
Dù đẻ ở Việt Nam, sang Mỹ hồi nhỏ, hay sanh ở bên này thì không một ai mà không hãnh diện mình chính là người Việt Nam. Là người của đất nước nào thì ai cũng muốn học và tìm hiểu những lịch sử và nền văn hóa của nước họ. Sự mến học và tìm hiểu này đã giúp cộng đồng người Việt Nam tranh đấu để có thể cho những trường Mỹ có khóa học tiếng Việt và nền văn hóa của nước Việt Nam. Nhờ những sự tranh đấu của cộng đồng Việt Nam mà đã có nhiều trường Mỹ bây giờ đã có môn học tiếng Việt Nam của mình.


Đây là một sự hãnh diện và thành công to lớn không phải cho một cộng đồng Việt Nam không mà còn cho những cha mẹ của những học sinh nữa. Tuy không còn ở quê hương nhưng người cha mẹ nào cũng muốn con cái của họ biết và nhớ tới tổ quốc thân yêu của mình. Nhờ có lớp tiếng Việt trong trường nên cả bao nhiêu học sinh đã học được biết bao nhiêu điều về nước Việt Nam. Sự hiểu biết này đã mở rộng kiến thức của nhiều học sinh mà chưa bao giờ biết tới nước Việt Nam. Sự kiến thức này đã giúp mở rộng nền văn hóa và tiếng Việt Nam cho học sinh. Học sinh có cơ hội tìm hiểu và học về lịch sử, nền văn hóa, tiếng nói, và đời sống của người Việt Nam. Học sinh học về nước Việt Nam sẽ thấy sự hùng vĩ và mạnh mẽ cả bao nhiêu đời của đất nước “con Rồng, cháu Tiên” Việt Nam. Qua bao ngàn năm kiến thức, người Việt Nam không bao giờ chịu thua và lúc nào cũng muốn tiến thân.
Sự hiểu biết và hiếu học này sẽ không chỉ giúp ích ở trong trường không mà sẽ có ích lợi cho mai này. Sự quyết tâm này của người Việt Nam đã được trả công khi thấy bao nhiêu người Việt đã thành công trên đất Mỹ và bao nhiêu đất nước khác. Biết tiếng Việt và lịch sử của nước Việt sẽ giúp ích cho mai này. Mai sau khi đi làm hay đi dạy học biết nhiều thứ tiếng thì sẽ có lợi và nhiều cơ hội để thành công hơn. Học và biết tiếng Việt thì mai này mình có thể làm lớn và sẽ có cơ hội để giúp đỡ cộng đồng Việt Nam trên đất Mỹ và những nước khác trên hoàn cầu. Biết nhiều về lịch sử và đất nước Việt Nam thì trong tương lai mình có thể cải thiện để cho nước được hòa bình, có ngày tươi sáng hơn. Mình học về đất nước Việt Nam để mai mốt mình có thể kể lại sự hùng tráng và vĩ đại cho những đời con cháu. Mình học về đất nước mình để mình không bao giờ quên quê hương mình, để mình có thể nhớ tới những người đã tới trước mình, sinh đẻ mình ra và đã hy sinh cho mình để mình có ngày hôm nay.

Đồng Thanh Vân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy, sinh được một cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Nhưng nhiều chàng trai đã phải rơi đầu khi tới cầu hôn vì không trả lời được các câu hỏi của mụ. Có một vị hoàng tử nọ yêu cô gái, ốm tương tư ba năm nên vua cha đành cho hoàng tử đi cầu hôn. Giữa đường hoàng tử gặp sáu dị nhân: Một người có cái bụng to như trái núi, một người áp tai xuống đất nghe được các lời trong thiên hạ. Một người có cặp mắt sáng đến nỗi nhìn vào vật gì thì vật đó phát nổ. Một người dài đến khi vươn mình thì đến gấp ba nghìn lần. Một người khi trời nóng thì nóng thì rét run, khi trời rét, mồ hôi chảy ròng ròng. Người thứ sáu có đôi mắt nhìn thấy hết các vật trên thế gian...Hoàng tử đã làm được 2 điều, lấy một cái nhẫn rơi xuống đáy biển và ăn hết một đàn bò ba trăm con cùng mấy trăm thùng rượu do các dị nhân giúp, và...
Hàng chục, rồi hàng trăm ngàn nghìn người khắp các thành phố trên nước Mỹ đã xuống đường biểu tình đề đòi hỏi siết luật về việc bán súng để bảo vệ các trường học. Khoảng 75% người dân Mỹ nói rằng, họ muốn bảo vệ an toàn cho con em họ đến trường. Việc bán súng bừa bãi, ai cũng có quyền được mua, đã xẩy ra bao nhiều vụ giết người do thanh thiếu niên xách súng vào trường. Mà cũng không chỉ ở nhà trường, ngay chính trong mỗi gia đình, thảm kịch cũng đã xẩy ra với các em thiếu nhi. Mới đây, một bé trai mới 9 tuổi, vì giành chơi game điện tử đã bắn chết người chị mới 13 tuổi. Vụ nổ súng xảy ra nào khoảng 12:30 trưa ngày thứ Bảy 11 tháng 3 vừa qua tại một ngôi nhà ở miền đông Mississippi.
Vào một buổi tối, nhân viên khách sạn báo với ba, mẹ rằng: “Tối nay sẽ có rùa mẹ lên bờ đẻ trứng”. Chỉ có con và ba đi xuống xem rùa vì mẹ mệt nên không đi với ba và con.
Kỳ rồi, Tường Chinh nói về những nguyên do khiến trẻ mắc chứng tự kỷ. Và kỳ này Tường Chinh xin trình bày về nguyên nhân vì sao trẻ chậm biết nói. Có hai nhóm nguyên nhân khiến trẻ bị tự kỷ chậm biết nói: nguyên nhân tâm lý và nguyên nhân thực thể.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy, sinh được một cô con gái xinh đẹp tuyệt trần. Mụ phù thủy có lệnh, ai tới cầu hôn phải trả lời được câu hỏi của mụ, nếu không sẽ bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ ốm tương tư cô gái đến ba năm, vua cha đành phải cho chàng đi cầu hôn. Dọc đường, chàng kết nạp được sáu người, mỗi người đều có một tài năng đặc biệt. Một người có cái bụng to cao như trái núi. Một người áp tai xuống đất thì nghe được mọi điều trong thế gian. Một người có cặp mắt sáng đến nỗi nhìn vật gì thì vật đó nổ tung. Còn một người dài, khi vươn xa đến gấp ba ngàn lần. Một người khác khi trời nóng rét run, khi trời rét, mồ hôi đổ như tắm. Người thứ sáu lại có cặp mắt nhìn thấy hết mọi vật trên thế gian... Khi đến nơi, mụ phù thủy bảo phải tìm cho mụ chiếc nhẫn rơi xuống biển. Gã cặp mắt sáng đã nhìn thấy chiếc nhẫn mắc trên một mỏm đá ngầm, và gã dài lưng thì có nhiệm vụ sẽ lấy chiếc nhẫn nhưng gã lại không nhìn thấy...
Các bạn có thể ngờ được một em bé 5 tuổi đã có những việc làm cứu sống hàng triệu trẻ em ở Châu Phi không? Đó là em Katherine Commale, sinh ở Mỹ. Khi em xem truyền hình thấy đoạn phóng sự trung bình cứ 30 giây có một trẻ em chết do bệnh sốt rét, cô hỏi mẹ có cách nào cứu sống những bạn nhỏ đó không? Người mẹ cho biết, trẻ chết vì cha mẹ các em nghèo quá, không mua được loại mùng (màn) được ngâm qua thuốc chống muỗi để khỏi bị muỗi đốt. Bé Katherine bắt đầu nhịn ăn sáng, không ăn vặt để mua một chiếc mùng đầu tiên có thể dùng cho 4 em giá hơn 10 đô la. Người mẹ đã giúp em gọi điện thoại cho tổ chức Nothing But Nets để gửi cái mùng. Tổ chức cho biết, nếu cô bé quyên góp được 10 cái mùng thì sẽ được giấy chứng nhận.
Em tôi năm nay lên ba tuổi. Em nhỏ nhất trong nhà. Nhưng em nói nhiều lắm. Hàng ngày em đến nhà trẻ.
Và nguyên nhân gây bệnh tự kỷ còn do môi trường sinh sống, trong đó có thuốc trừ sâu. -Thuốc trừ sâu: Người mẹ tiếp xúc với hóa chất độc trong lúc mang thai. Vào năm 2007, các nhà nghiên cứu thuộc tổ chức sức khỏe cộng đồng của California-Mỹ đã công bố kết quả nghiên cứu cho thấy những phụ nữ mang thai 8 tuần nếu sống gần những nơi có nồng độ thuốc trừ sâu cao như gần các nông trại, thì em bé sinh ra có nguy cơ mắc bệnh tự kỷ cao hơn so với những em bé được sống trong môi trường sạch sẽ, trong lành.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.