Hôm nay,  

Gần Đèn

23/07/200500:00:00(Xem: 5430)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 210


tn_07232005_2


John Huy Phan là học sinh của chương Gifted and Talented Education (GATE) của học khu Garden Grove. John tham gia vào các sinh hoạt của trường và được chọn là Student Council của Peters Elementary School. Sau đây là bài viết mới nhất của em.


GẦN ĐÈN
“ Gần mực thì đen
Gần đèn thì sáng!”

Ở trường Việt Ngữ và ở nhà Huy thường nghe câu này. Gần đây có chuyện xẩy ra làm cho Huy càng hiểu thêm về điều này. Huy kể cho các bạn nghe nhé:
Năm ngoái Huy có thi “Đố Vui Để Học” do Giải Khuyến học tổ chức. Thi cấp I là các em thuộc 7 hoặc 8 tuổi. Đội của Huy đa số vừa 7 tuổi, trong đó có một bạn gái nhỏ tuổi nhất. Không những nhỏ tuổi nhất mà bạn ấy cũng ốm, mảnh mai. Thi Đố Vui Để Học thì không những cần hiểu biết bài vở mà còn phải không được “chân yếu tay mềm” vì cần phải bấm chuông cho thật nhanh.
Đến ngày thi, cuộc thi bán kết và chung kết diễn ra thật gay cấn. Số điểm sát nhau. Có nhiều câu hỏi đội Huy biết, bạn gái nhỏ nhất đó biết, nhưng bấm chuông không kịp. Nhưng sau nhiều cố gắng, đội đã được hạng nhất.
Trong lúc rất vui đó, Huy nghe mẹ của bạn và bạn nói rằng: “Có những câu biết mà không bấm chuông kịp. Thật quan trọng khi có “một trí óc minh mẫn trong một thân thể tráng kiện”.
Huy nghĩ điều này đúng không phải chỉ ở cuộc thi này mà còn ở tất cả các cuộc thi khác! Thế rồi, sau đó Huy nghe nói bạn gái đó đã được bố mẹ ghi tên học… võ. Có phải bạn đang thực hành câu “ một trí óc minh mẫn trong một thân thể tráng kiện"”


Rồi kỳ thi Giải Khuyến Học năm 2005 lại tới. Năm nay Huy và em của Huy bận nên không thi. Nhưng các bạn của Huy thì có. Và cô bạn nhỏ đó, năm nay tuy chỉ mới 8 tuổi- vẫn còn trong lứa tuổi 7-11 để thi cấp I- bạn đã ghi danh thi cấp II.
Và kết quả là bạn đó, năm nay thật là nhanh nhẹn hơn năm vừa rồi. Bạn bấm chuông nhanh, trả lời được nhiều câu hỏi, và được chọn là thí sinh xuất sắc nhất.
Qua việc này, Huy càng hiểu hơn về sức mạnh của ý chí. Mẹ của Huy nói, thành công của bạn, không phải tùy thuộc ở may mắn hay điều gì khác mà phần lớn là do “Có chí thì nên!”. Bạn và gia đình bạn đã tìm cách vượt qua điểm yếu “chân yếu tay mềm” của mình!
Mẹ còn nói rằng: “Các con học thuộc các câu tục ngữ như câu “Có chí thì nên”, v.v… nhưng không những học mà còn phải biết THỰC HÀNH thì mới có kết quả thật sự! Ngoài ra, học lịch sử, địa lý Việt Nam các con đã thấy người Việt Nam mình ý chí cao, cần cù nhẫn nại, sắc vóc tuy không cao lớn nhưng rắn chắc, bền bỉ. Ngày nay với điều kiện vật chất đầy đủ hơn, mọi người càng nên cố gắng để sức vóc thêm phát triển. Tinh thần và sức khỏe luôn luôn yểm trợ cho nhau.” Huy thương mẹ quá, và nói với mẹ:
“Vậy có phải mẹ bắt con uống sữa và ăn suốt ngày không mẹ"”
“Ăn uống phải đúng giờ, có buổi. Các con cũng cần phải noi gương cô bạn nhỏ phải có ý chí…”
Huy nghĩ, từ nhận xét, kinh nghiệm của bạn đó, Huy đã học được một bài học. “Gần đèn thì sáng!”, phải không các bạn"
John Huy Phan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chắc vì nôn nóng tới ngày Father Day mà Bảo Ngọc đã hấp tấp báo trước tới 2 tuần lễ. Vội vã như vậy vì coi lịch nhầm, và cũng vì những ngày hè quyến rũ quá,
Tóm tắt: Ngày xưa có một cậu bé con nhà nghèo, mới sinh ra đã được tiên đoán năm 14 tuổi sẽ lấy công chúa. Lúc đó nhà vua đi ngang qua làng, nghe chuyện, giận lắm, tìm cách giết đứa bé.
Cô bé Hồng lớp tôi vào lớp, mặt mày ủ rũ, không tung tăng và cười nói như mọi ngày. Hóa ra cô bé bị mẹ la và bị phạt vì làm biếng ăn sáng và lén mẹ vất thức ăn vào thùng rác.
Vẫn còn trong tháng ngày Lễ của Cha, tuần này, bài viết của Annie Danh của Trung Tâm Hồng Bàng viết về người cha của mình với lời lẽ chân chất, dễ thương, em nói rằng,
Đối với thiếu nhi chúng ta, người mà chúng ta kính yêu nhất là cha và mẹ. Người mẹ đã sinh thành chúng ta, đã cùng với người cha chăm sóc, thương yêu, nuôi ta khôn lớn.
Suốt hai tuần lễ cuối tháng ba, các em đã nôn nao xin cô giáo dành thì giờ và chỉ cách cho các em làm thiệp để chúc mừng. Các em mang theo giấy dày, giấy bìa cứng, hộp màu, nước vẽ màu,
Người con thương nhất là bố của con vì bố của con giúp con rât nhiều trong cuộc sống. Con muốn nói về bố của con trong bài viết này.
Cứ mỗi lần em trai em năm nay lên hai tuổi khóc, thì bà ngoại em lại dọa: “Nín khóc, không ông Ba Bị nghe, tới bắt bỏ vào bị bây giờ!”. Vậy ông Ba Bị là ai vậy chị? (Thu Thảo).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.