Hôm nay,  

Em Bé Julie

06/11/200500:00:00(Xem: 4712)
tn_11062005_2

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 224: Tường Vi Phạm


Các bạn có muốn nghe chuyện em bé Julie của Tường Vi không" Julie năm nay lên sáu tuổi, mới vào lớp Mẫu Giáo. Nhưng Julie không phải là em ruột của Tường Vi đâu, mà là em họ, vì mẹ của Julie, Tường Vi gọi là Dì.

Julie rất thích ở nhà em vì nhà em đông người, còn ở nhà, chỉ có một mình Julie là con nít, mà chó mèo gì cũng không có nên đâu có chơi gì được. Dì gửi Julie ở nhà em để em nhắc nhở và giúp em học, còn chơi với em nữa.

Julie rất dễ thương, biết nghe lời và chăm học. Nhưng em hay hỏi quá. Thấy gì em cũng hỏi. Những câu hỏi của em là: Cái này để làm gì" Sao gọi em là con gái, mà gọi thằng Tí là con trai" Tại sao và tại sao" Em hỏi hết chuyện này tới chuyện khác, hỏi cái này tới cái khác, em trả lời “mệt đừ” luôn.

Có lúc Dì có công chuyện phải đi xa, mẹ em kiêm luôn việc đưa đón Julie tới trường học. Em cũng đi theo mẹ để sau đó, mẹ lái xe đưa em tới trường của em. Từ sân trường vào lớp, vì “cưng” Julie, em thường cõng Julie và trên vai em, bé Julie thích chí cười rũ, còn nhong nhong làm như em là con ngựa để Julie cưỡi vậy.

Một buổi sáng, vừa thả Julie xuống trước cửa lớp thì Julie chạy vù lại một bé trai bằng cỡ tuổi em. Bé trai bỏ chạy, Julie đuổi theo, vừa chạy vừa la lối. Em phải ôm Julie lại và hỏi:

“Bé ơi! Bé đuổi theo bạn đó làm gì vậy"”

Julie mím chặt môi, tức giận, rồi nói:

“Đêm qua em nằm mơ, tháy bạn Jim trợn mắt dọa em. Em nói đừng làm vậy, em cắn cho coi. Bạn cứ trợn mắt dọa nên…”

Em buồn cười quá, dỗ dành Julie:

“Nằm mơ thôi mà. Đâu phải chuyện thật. Vào lớp học đi…”

Julie đã đi vô lớp rồi mà cậu bé còn chạy tuốt ra sân, vừa chạy vừa khóc, kêu mẹ ơi, mẹ ơi, cứu con….

Tường Vi Phạm

Từ khi em còn bé, học tiếng Việt đối với em lúc nào cũng vui. Em đã nói chuyện với bố mẹ bằng tiếng Việt từ lúc em bập bẹ biết nói.
Con học tập giỏi và có đạo đức tốt là niềm kiêu hãnh và hạnh phúc lớn của ba mẹ, các cháu hiểu được niềm mong ước của mẹ cha, hiểu được sự nhọc nhằn của ba má lo sinh kế gia đình, lo lắng dạy dỗ con sao cho thành người có ích cho xã hội và nhất là luôn nhớ đến cội nguồn dân tộc.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, bị bà dì ghẻ vốn là một phù thủy hành hạ tàn nhẫn. Người anh cùng em gái bỏ trốn khỏi nhà, bị bà dì ghẻ đi theo ám hại.
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Các bạn thiếu nhi thân mến, Hôm nay, mẹ đem về cho Bảo Ngọc cuốn “Đức Phật Với Tuổi Thơ”, The Buddha With Children, mặc dù BN đã ra ngoài tuổi thơ, nhưng cầm cuốn sách trên tay, tuổi thơ lại ào ạt trở về và ánh mắt mẹ lại chập chùng với ánh mắt từ bi của đức Phật.
Các bạn thiếu nhi thân mến, Đây là kỳ cuối cùng của chị Tường Chinh với đề tài “ Mỗi Sự Thay Đổi Là Một Cơ Hội”, bài của chị dài vì muốn chỉ dẫn rõ ràng, tường tận, mời các bạn đọc tiếp:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.