Hôm nay,  

Tiếng Việt

04/06/200600:00:00(Xem: 6492)

Đối với em, là một người gốc Việt giữ gìn tiếng nói, văn hóa và phong tục của mình trên một đất nước xa lạ rất là quan trọng.  Không những quan trọng mà là một bổn phận làm sao để mãi mãi “Người Việt còn, tiếng Việt còn”.

Học tiếng Việt mang lại cho em rất nhiều lợi ích. Trước tiên là tiếp xúc thường xuyên trong gia đình và họ hàng làm cho tình cảm gần gũi với nhau hơn.  Em có thể sử dụng hằng ngày trong cộng đồng  và để giao thiệp ngoài xã hội.  Em có thể tìm hiểu sâu về văn hóa, phong tục truyền thống của dân tộc mình.  Vả lại em còn hiểu biết được nguyên nhân gì người Việt có mặt rải rác trên nhiều đất nước và làm sao em có mặt trên một đất nước tự do ngày hôm nay.  Vì thế em cảm thấy rất là vinh dự và may mắn.

Sau khi ra trường, em sẽ cố gắng sử dụng tiếng Việt để tham gia vào cộng đồng của mình và giúp đỡ những người Việt mới qua vì họ rất bỡ ngỡ và thiếu tự tin.  Làm sao để cho họ sớm hòa nhập vào cuộc sống bên này mà vẫn giữ được nguồn gốc của họ.  Em sẽ ráng giúp đỡ những trẻ em sanh bên Mỹ hiểu về văn hóa dân tộc Việt của mình và những thế hệ sau vẫn giữ gìn được tiếng Mẹ đẻ.  Không chỉ riêng về giúp đỡ người Việt của mình, em hy vọng có thể sử dụng những gì mà mình hiểu được để chia sẻ với các dân tộc khác để họ biết và hiểu rõ thêm về tiếng Việt và những nét đẹp của dân tộc Việt Nam.

Tiếng Mẹ đẻ là một trách nhiệm của mọi người phải giữ gìn.  Tuy em là người Mỹ gốc Việt, em không bao giờ nghĩ rằng tiếng Việt là tiếng thứ hai của mình.  Học tiếng Việt giúp ích cho em rất nhiều trên con đường học vấn và trong tương lai của em cho nên em quý tiếng Việt vô cùng.  Em sẽ cố gắng học để giúp đỡ cho nhiều thế hệ sau này và duy trì bản sắc dân tộc của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay chúng ta tiếp tục đi vào phần 3 của bệnh rối loạn tăng động ở trẻ
“Chà, cha ơi, con cũng định học lấy một cái gì đó. Con không biết rùng mình. Nếu được, xin cha cho con học nghề ấy”.
Sáng hôm nay, Chủ Nhật ngày 13 tháng 5, trời đẹp quá mẹ ơi! Mây về nhiều lắm, như che bớt nắng cho ngày êm dịu hơn. Chim chóc cũng bay về, đón mùa Xuân nhưng mà mừng mẹ. Hoa nở nhiều lắm, như môi chúng con đang chờ gửi nụ hôn trên má mẹ.
Buổi học tiếng Việt trước một tuần ngày Lễ Mẹ, cô giáo đã bỏ cả nửa buổi học để chỉ dẫn cho chúng em làm quà tặng Mẹ nhân ngày lễ “Mother’s Day”.
Các em thân mến, Tuần này, chị Tường Chinh sẽ tiếp tục bài viết về “Rối loạn tăng động/ giảm sự chú ý” của một số thiếu nhi, là điều quan tâm tới phụ huynh học sinh, vì sự hạn chế sinh hoạt và học tập của con em mình. Tường Chinh đi vào phần 2:
Ngày xưa, có một người cha nuôi hai đứa con trai. Người con trai cả thông minh, khôn ngoan luôn tìm cách giải quyết tốt nhât mọi việc, lúc nào cũng làm cha hài lòng. Ngược lại, người em thì ngu dốt, không hiểu biết gì cả, học thì không vào một chữ. Ai thấy cũng phải kêu lên: “Thằng ấy chính là gánh nặng của cha nó.”
Chị Bảo Ngọc mến ơi! Em là Ý Nhi, em vẫn đọc Trang Thiếu Nhi hàng tuần và rất thích lá thư thiếu nhi của chị phụ trách. Hồi đó em còn nhỏ, trông hình chị cũng nhỏ xíu, nhưng bây giờ em mười ba tuổi thì chị lớn quá rồi, chắc cũng sắp xong dại học phải không chị?
Con năm nay 10 tuổi, con học lớp 5 trường Mỹ và lớp 4 trường Việt Ngữ. Ở trường học (trường Mỹ và trường Việt) con đều có điểm tốt. Con học hành chăm chỉ và có hạnh kiểm tốt. Con được chọn một lần đi đến Hyatt Regency để lãnh thưởng.
Chị Tường Chinh sẽ trình bày với các em về tài liệu về chứng “Rối loạn tăng động” ở lứa tuổi thiếu niên, theo tài liệu của bác sĩ Kiki D. Chang, Trưởng Chuyên Khoa Rối Loạn Khí Sắc Trẻ Em, Phó giáo sư khoa Nhi, Khu Tâm Thần Nhi, Đại Học Y Khoa Stranford. Bác sĩ Chang là Hội Hàn Lâm Tâm Thần Học, Viện Tâm Thần Trẻ Em và Thanh Thiếu Niên Hoa Kỳ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.