Hôm nay,  

Thơ Bé

06/12/200100:00:00(Xem: 10193)
BÚP BÊ VẢI

Em có một em bé
Là con búp bê vải
Búp bê không đẹp lắm
Nhưng em quí nhất đời

Bạn em cười nhăn mũi
Mua tiệm đẹp hơn nhiều
Còn con này xấu xí
Sao cứ giữ chơi hoài

Bị bạn em không biết
Ngoại đã làm cho em
Chắt chiu bao buổi tối
Trước khi ngoại không còn
Ngoại đeo chiếc kính tuổi
Xâu sợi chỉ khó khăn
Em phải làm giúp ngoại
Không biết bao nhiêu lần

Em giữ hoài kỷ niệm
Của bà ngoại thân thương
Dù mai sau có lớn
Búp bê vải vẫn còn.

*
ÔNG NỘI

Nhà em có ông nội
Nội đã già, tóc bạc
Nhưng lái xe rất giỏi
Sáng sáng
Nội đưa em tới trường
Trưa Nội đón em
Rồi hai ông cháu đi ăn
Hăm-bơ-gơ!

Andy Trần
10 tuổi. Trường Etan Halen Fountain Valley. Lớp 4 Việt Ngữ)

*
CON KIẾN

Kiến làm em phiền quá
Mỗi sáng khi em rửa mặt
Đánh răng
Thì kiến bò quanh bồn
Đôi khi
em vô tình đụng nó
Nó chết rất tội nghiệp
Em biết làm gì hơn
Là xin lỗi chú kiến!

Anna Nguyễn
(14 tuổi. Lớp 5 Việt Ngữ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sam Grimer giờ đây đã 8 tuổi, với khuôn mặt thông minh và nụ cười tươi, vẫn còn chiếm tình cảm của mọi người, nhưng gia đình em đang gặp khó khăn.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Ngày xưa có một đôi vợ chồng sống ở một túp lều tranh ven rừng và họ rất nghèo. Một hôm người vợ nhìn thấy một loài hoa lạ màu tím nên nài nỉ chồng vào khu vườn nọ hái cho được bông hoa ấy.
Chủ Nhật vừa qua, tôi nghỉ dạy nên đi Orange County thăm bác tôi và đi chợ. Đường Bolsa, khu trung tâm Sài Gòn Nhỏ, khu sinh hoạt của người Việt tại O.C thật đông đúc.
Mới có một ngày lễ Trứng đó, mà hôm nay đã qua một tuần rồi. Nhưng ngày Lễ Trứng năm nay có bà ngoại của em tới chơi và ở với chúng em nên vui nhiều lắm.
Năm nay, Lễ Phục Sinh được nghỉ một tuần, nhưng nhóm của Tâm lại bận rộn, không được mỗi ngày “ngủ nướng” thêm một hai tiếng đồng hồ.
Ngày xưa, có một người đã nghèo nàn lại không có nghề nghiệp nên phải đi xin ăn. Nhưng hắn đi đến đâu cũng bị mọi người lắc đầu, chê bai:
Khi các em nghe lớp học tiếng Việt vẫn học bình thường, các em kêu Ô! Một tiếng thật ngạc nhiên và xịu mặt xuống. Các em hỏi tôi, sao trường không nghỉ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.