Hôm nay,  

Thơ Bé

04/11/200100:00:00(Xem: 8210)
KHÓC VỚI MẸ

Một buổi sáng, mở Ti Vi xem
Mẹ khóc.
Nhìn vào màn ảnh
Em thấy một building cao ngất
Rồi chiếc máy bay đâm qua
Một tòa nhà cao ngất nữa
Sụp xuống

World Trade Center
Đó là vụ "khủng bố" ở NewYork
Bao nhiêu người chết
Và người ta thắp nến để tưởng niệm.
Em cũng có một cây nến trong tay
Vì em là công dân Mỹ.

Dan Phan

*
NHÀ SẠCH THÌ MÁT

Vào sáng Chủ Nhật
Lúc ba đón em học đàn về
Mẹ đã dọn nhà, hút bụi
Mâm cơm đã dọn trên bàn ăn
Với một bình hoa mẹ cắm
Mẹ kể bà ngoại thường nói
"Nhà sạch thì mát,
bát sạch ngon cơm"
Em phụ mẹ dọn bàn, rửa bát
Vì em thương mẹ!


EM LÀM THƠ
Thấy các bạn làm thơ
Em muốn làm thơ quá
Em viết, đưa ba đọc
Ba cười, thơ lọc cọc…

Lọc cọc là gì ba"
Lọc cọc thơ con cóc
Ba đọc
"Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó
Con cóc ngồi đó, con cóc nhẩy đi…."
Í ẹ, ghét ba quá à
Em làm thơ
Ba chú gà con đi chơi với nhau
Chú che cái dù…..
Chớ con cóc hồi nào đâu!

Bé Hiền

*


MẸ ƠI! CON THƯƠNG NGOẠI

(Tặng Mẹ, đã giúp và sửa dùm con bài thơ làm cho Ngoại)

Bà có vườn rau nhỏ
Trồng nhiều cây rất lạ
Sáng bà ra bắt sâu
Chiều bà chăm nhổ cỏ

Có lần bà ngẩn ngơ
Hái lá rau lên hửi
Mắt bà dõi rất xa
Bà nói đó quê nhà

Rồi một hôm bà ngủ
Ngủ hoài không thấy dậy
Ra vô thấy bà đâu"
Em vô cùng thương nhớ


Quê nhà xa không vậy!
Bà có về đó không"
Nhìn vườn rau mẹ nói
Vườn rau là mẹ mình!

Ni-Nhon
(Mười hai tuổi. Học Việt Ngữ ở chùa Huệ Quang, Santa Ana)

*
TRUYỆN CỔ TÍCH

Mẹ kể chuyện cổ tích
Công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn
Em mong làm công chúa
Nên ngủ nằm mơ


Em đâu có nhỏ
Em lớn lắm kìa
Cao hơn cả mẹ em, cả chị em
Em mặc áo trắng toát
Em ăn trái táo của bà phù thủy
Và chết.

Mẹ của công chúa khóc quá
Không phải, đó là mẹ em.

Có vậy là hết chuyện sao"
Chưa hết đâu,
Tại vì, em tỉnh dậy
Ôm chặt lấy mẹ
"Mẹ ơi, con đây nè, đây nè…"ï
Em không muốn làm công chúa nữa….

Ốc Tiêu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chắc vì nôn nóng tới ngày Father Day mà Bảo Ngọc đã hấp tấp báo trước tới 2 tuần lễ. Vội vã như vậy vì coi lịch nhầm, và cũng vì những ngày hè quyến rũ quá,
Tóm tắt: Ngày xưa có một cậu bé con nhà nghèo, mới sinh ra đã được tiên đoán năm 14 tuổi sẽ lấy công chúa. Lúc đó nhà vua đi ngang qua làng, nghe chuyện, giận lắm, tìm cách giết đứa bé.
Cô bé Hồng lớp tôi vào lớp, mặt mày ủ rũ, không tung tăng và cười nói như mọi ngày. Hóa ra cô bé bị mẹ la và bị phạt vì làm biếng ăn sáng và lén mẹ vất thức ăn vào thùng rác.
Vẫn còn trong tháng ngày Lễ của Cha, tuần này, bài viết của Annie Danh của Trung Tâm Hồng Bàng viết về người cha của mình với lời lẽ chân chất, dễ thương, em nói rằng,
Đối với thiếu nhi chúng ta, người mà chúng ta kính yêu nhất là cha và mẹ. Người mẹ đã sinh thành chúng ta, đã cùng với người cha chăm sóc, thương yêu, nuôi ta khôn lớn.
Suốt hai tuần lễ cuối tháng ba, các em đã nôn nao xin cô giáo dành thì giờ và chỉ cách cho các em làm thiệp để chúc mừng. Các em mang theo giấy dày, giấy bìa cứng, hộp màu, nước vẽ màu,
Người con thương nhất là bố của con vì bố của con giúp con rât nhiều trong cuộc sống. Con muốn nói về bố của con trong bài viết này.
Cứ mỗi lần em trai em năm nay lên hai tuổi khóc, thì bà ngoại em lại dọa: “Nín khóc, không ông Ba Bị nghe, tới bắt bỏ vào bị bây giờ!”. Vậy ông Ba Bị là ai vậy chị? (Thu Thảo).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.