Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

26/10/200200:00:00(Xem: 3144)
. Chị Mỹ Lan ơi!
Tuổi dậy thì bắt đầu từ bao giờ hả chị" Năm nay em đã 12, em thấy cơ thể em thay đổi nhiều lắm và tính tình cũng thay đổi nữa. Như vậy, em đã tới tuổi dậy thì chưa há chị Mỹ Lan" ( Bích Trâm, Santa Ana)
. Bích Trâm mến,
Ở các nước Tây Phương, con gái dậy thì rất sớm, có em lên 10 đã có kinh nguyệt, còn thường thì từ 12 tới 18 tuổi. Nghĩa là các bạn gái thiếu nhi được chuyển tiếp từ tuổi nhi đồng đến tuổi thành niên. Tuổi dậy thì của nam nữ khác nhau, thông thường con gái sớm hơn con trai chừng 1, 2 năm, ngoài ra, còn do ảnh hưởng của môi trường sống, dinh dưỡng, tinh thần, trong đó, dinh dưỡng là quan trọng nhất. Sự phát triển này làm cho sinh lý thay đổi, chiều cao, cân nặng đều tăng nhanh chóng. Các bộ phận tim phổi, nội tạng được hoàn chỉnh hơn. Do sự thay đổi đột ngột, thiếu hiểu biết và chuẩn bị, bạn thường cảm thấy khó chịu đựng nổi, do đó ảnh hưởng luôn tới tâm lý. Bích Trâm ơi! Mẹ chị nói trong đời người tuổi dậy thì là quan trọng và quí báu nhất, các bạn nam hay nữ cần nắm vững những thay đổi của bản thân. Phải chú trọng về mặt tâm lý cũng như dinh dưỡng, phải vận động thân thể để tăng trưởng chiều cao và nhất là phải được hướng dẫn thật kỹ càng mới có thể bước qua những khó khăn trên đường bước tới tuổi trưởng thành, vì thời kỳ này, các bạn vì còn thiếu kinh nghiệm, dễ bị môi trường xung quanh ảnh hưởng. Bích Trâm hỏi khó quá, Mỹ Lan phải cầu cứu tới Mẹ mới trả lời cho Bích Trâm được chừng này đó.
………………………………………………………………………………………………

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 58
ĐÁ BANH


Lúc đầu, em ghét nhất là đá banh. Sao không cho một người một trái bánh để đá cho đã, mà phải giành nhau một trái, chạy hụt hơi, thấy người ta đá banh mà em cũng thấy mệt!
Nhưng bạn em là Jimmy, người da đen, cùng tuổi với em mà cao hơn em nửa cái đầu. Jimmy đã học giỏi mà đá banh cũng giỏi luôn. Bạn được nhà trường tuyển chọn để đi dự thi đá với các đội banh trường khác. Jimmy nhất định rủ em cùng đi, nói thì đi coi chơi cho vui thôi. Ừ đi thì đi, nhưng biểu em tập đá banh thì đừng hòng, trời nắng chang chang như vậy, ra sân để giành nhau trái banh làm gì chớ.
Ngồi coi mà em sụp cái mủ xuống che mắt, lim dim ngủ. Nhưng ngủ gì được, mấy thằng bạn bên cạnh em la như cháy nhà, còn nhảy cỡn lên: Jimmy, Jimmy, Jimmy! Nghe kêu tên bạn, tò mò em mở mắt ra nhìn, thấy Jimmy chạy trên sân cỏ, giành trái banh, rồi đá, rồi lừa banh, em hồi hộp quá. Trái banh đá tới…thằng giữ gôn bắt được. Hết hồn, hắn nằm lăn ra cỏ ôm chặt trái banh.
“Jimmy! Jimmy! Jimmy!”
Trái banh đâu có vô lưới mà đám bạn bên cạnh em vẫn reo hò, la hét tới khản tiếng làm em hồi hộp theo. Rồi từ một vài trái banh đá hụt, từ một trái banh lọt lưới, em cũng bị khích động theo các bạn, vỗ tay, la ó rầm trời.
Bây giờ thì em hiểu tại sao Jimmy cùng tuổi mà cao hơn em, khỏe hơn em rồi. Đó là nhờ thân thể được luyện tập bằng môn đá bóng.
Từ bữa đó em theo Jimmy tập đá bóng. Em đã thay đổi ý nghĩ rồi, cho mỗi người một trái banh để đá thì đâu có gì là vui, giành nhau một trái banh mà đá vô lưới được mới là niềm vui lớn cho cả đội, cả trường. Chỉ theo Jimmy có nửa năm mà em cũng đã cao gần bằng Jimmy rồi. Hoan hô môn đá bóng!
Danny Phương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Một ngày cuối năm, cô bé bán diêm đi từ sáng tới tối không bán được một que diêm, còn bị một cổ xe ngựa tông ngã, tất cả diêm đựng trong làn đều bị rơi xuống tuyết và văng đâu mất cả đôi giày của cô.
Vừa về đến nhà, tôi mở hộp thư ngay, tôi đi chợ đã hơn 2 tiếng rồi, và đã có 11 thư mới, chờ tôi đọc. Thật là bất ngờ, một em học sinh cũ của tôi (đã nghỉ học gần 2 năm nay)
Hôm nay em gọi cô mà cô không có bắt. Má đưa em tới nhà cô, nhưng cô không có nhà. Em sui thiệt. Em có làm một cái thiệp chúc cô, cái thiệp này đệp (đẹp) lắm, em biết cô thích vì em làm mất 2 giờ lận,
Những ngày Lễ kéo dài từ Thanksgiving, đến Giáng Sinh và thêm một năm mới đến. Mùa đông lạnh lẽo không thấm thía gì với sự ấm cúng của niềm vui sum họp gia đình, đêm Giáng Sinh và ngày Happy New Year!
Tóm tắt: Một ngày cuối đông, trong lúc mọi người ăn mặc đẹp đẽ, ấm áp, đi mua sắm thì có một cô bé mặc bộ quần áo cũ, mỏng manh, cầm một cái làn đựng diêm đi bán.
Cô giáo Trúc Xanh vì bận việc và bệnh, đã ngưng viết trang thiếu nhi một thời gian. Cô đã khỏe mạnh lại, bắt đầu đi dạy và viết lại với mục “Tâm Tình Thầy Trò”.
Hôm nay trời mưa, mà mưa có đá, em nhớ hồi năm củ (cũ), cô gọi chún (chúng) em sem (xem) đá từ trên trời rớt xuốn (xuống), và cô dạy em chử (chữ) mới: mưa đá.
Giáng Sinh vừa qua, chắc bạn nào cũng được ăn bánh “khúc cây” sau bữa cơm gia đình, và sau đó là mở những gói quà dưới gốc cây thông.
Bé Terry vừa lên 5 tuổi thì không may, một trận hỏa hoạn làm cháy căn nhà, thiêu rụi luôn người cha và 3 em nhỏ của bé. Bé ở với người dì tên là Liz Dodler.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.