Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

14/12/200200:00:00(Xem: 5586)
Các bạn thiếu nhi thân mến,
Vậy là trong hai ngày 7 và 8 tháng 12 , hàng trăm bạn thiếu nhi tuổi từ 6 tới 17 đã tham dự vòng sơ tuyển giải “Võ Thuật Thiếu Nhi” của Việt Báo tổ chức tại 2 trung tâm Võ Thuật Kienando ở Los Angeles và Đức Đặng ở Orange County. Cả hai trung tâm sẽ chọn một số em vào vòng bán kết sẽ tổ chức cũng tại hai trung tâm trên vào ngày 11, 12 tháng 01 tới, để tuyển chọn vào Chung Kết sẽ được tổ chức tại Hội Chợ Tết Nguyên Đán năm 2003.
Không biết trong gia đình Thiếu Nhi của chúng mình có bao nhiêu bạn tham dự. Nhưng chúng mình hãnh diện nhất là có bạn Phan Dan xuất hiện trên tất cả các báo trong quảng cáo “Giải Võ Thuật Thiếu NhiViệt Báo” với một thế biểu diễn rất “ngầu” và “hết xẩy” luôn! Tí Phá gọi điện thoại cho Mỹ Lan nói vậy.
. Chị Mỹ Lan thương,

Em nè, Tường Vi Phạm, chị còn nhớ không" Mùa Thanhkgiving vừa rồi, em có gửi thiệp cho chị, bộ chị không nhận được sao mà không thấy chị nói gì hết trơn. Em có gửi kèm bài “Con Gà Tây”, hổng biết con gà Tây của em có đi lạc hôn, mà chưa thấy dăng. Bây giờ trễ rồi, bắt đền chị đó. Hu hu… Em phải chờ chị Mỹ Lan trả lời cho em chị đã tìm ra con gà tây của em chưa, em mới viết bài Giáng Sinh đó.(Tường Vi Phạm).
Tường Vi thương mến,
Tường Vi dễ thương quá, làm sao Mỹ Lan quên cho được. Đúng là “Con Gà Tây” của Tường Vi đi lạc lung tung, qua mùa rồi nó mới chịu tới tòa soạn. Mỹ Lan thấy trễ nên để dành…sang năm. Đã bỏ vào tủ đá, để năm tới đem bỏ vô lò quay lại,đãi gia đình thiếu nhi vậy, chịu không" Đừng dọa Mỹ Lan chớ, viết bài “Giáng Sinh” đi Tí cô nương.

Chương trình đón Giáng Sinh sớm của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trên Đài VNA-TV.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai đứa con gái. Trước nhà có hai cây hoa hồng, một ra bông đỏ, một ra bông trắng vì vậy tên của hai cô là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều coi họ như bạn. Vào một ngày mùa đông, có chú gấu đến xin vào nhà sưởi ấm và chú trở thành bạn của hai cô. Mùa đông qua và mùa Xuân tới, họ lại càng thân mật với nhau hơn...
Các bạn thân mến, Hồi nhỏ mình có học một câu trong chương trình tiếng Việt: Thời gian thấm thoắt thoi đưa Nó đi đi mãi, không chờ đợi ai!
Mùa lễ Tạ Ơn vừa mới qua, nhưng em vẫn còn cảm thấy niềm vui lâng lâng, khi em đuợc làm một việt (việc) nhiều ý nghỉa (nghĩa).
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa, sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Trước nhà có hai cây hoa hồng ra bông trắng và đỏ,nên một cô tên là Bạch Tuyết, một cô tên là Hồng Hoa. Hai cô gái thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều là bạn của họ. Một đêm đông, có tiếng gõ cửa, một chú gấu xin vào trú lạnh. Gấu được ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và hai cô gái quen dần, đùa giỡn với gấu rất thân mật...
Em chưa hề nhìn thấy con gà Tây khi nó chưa chết như thế nào! Nhưn (Nhưng) năm nào mà đến ngày Lễ Tạ Ơn là em lại thấy một con gà tây chết rồi mà thơm phứt (phức), trần trụi nằm trên cái khay lớn, lấy từ trong cái lò nướng đem ra.
Mùa rét năm nay, tôi chưa tiện nói với các em về nỗi bất hạnh, khó khăn của những người nghèo không có nhà cửa, sống lang thang trong ngày và đêm ngủ ở các bãi đất trống, hay trước cửa chợ, trong các công viên, co ro, bệnh hoạn vì thiếu thốn phương tiện. Vậy mà trước ngày lễ Tạ Ơn, một số em đã đưa cho tôi một số tiền các em dành dụm được, và yêu cầu tôi có một buổi phát túi ngủ, phát chăn cho người không nhà.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Vì trước sân có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa trắng, một cây ra hoa đỏ, nên bà đặt tên cho con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.