Hôm nay,  

Thơ Bé

14/12/200200:00:00(Xem: 8726)
Chị Mỹ Lan ơi!
Em ở xa California lắm. Nhưng Ba em có đem về một tờ Việt Báo ngày Chủ Nhật, em đọc trang Thiếu Nhi và thích lắm, nên có một bài thơ gửi góp mặt, có dở các bạn đừng cười. Chào tất cả các bạn và xin làm quen. Hưng Trần, 14 tuổi ở Utah.Ù

MÙA ĐÔNG

Gió thì lạnh buốt
Cây cối xác xơ
Chỉ còn nhánh cành
Khô cóng như củi

Cây phong trước nhà
Lúc đầu lá vàng
Về sau lá đỏ
Rồi rụng xuống hết

Bãi cỏ trước nhà
Không như mùa Xuân
Xanh mướt cỏ mềm
Eøo xèo héo úa

Cảnh buồn làm sao
Người đi co ro
Mũ che mặt mũi


Dế không buồn kêu

Còn bà của em
Áo hai ba lớp
Còn thấy lạnh run
Không dám ra vườn

Nhưng khi đông đến
Có nhiều ngày lễ
Trong nhà ấm cúng
Hạnh phúc biết bao!

Đến ngày Giáng Sinh
Bên cây thông xanh
Ngoại cười như trẻ
Sum họp gia đình

Những quà lớn nhỏ
Dưới gốc cây thông
Với nến với lửa
Chan hòa tình thương

Mặc trời đông lạnh
Bên ngoài tuyết rơi
Vui vầy con cháu
Ngoại cười vẫn tươi

Bây giờ cây phong
Nhánh khô chỉ trời
Nhưng nay mai sẽ
Nhú biết bao chồi

Rồi cỏ sẽ mọc
Rồi hoa sẽ tươi
Cây đâm chồi lộc
Khi đông tàn rồi.

Hưng Trần

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mẹ của em năm nay đã ngoài 50 tuổi rồi. Hằng ngày mẹ vẫn đi làm kiếm tiền để nuôi gia đình và các anh em ăn học. Với ba, mẹ là một người vợ đảm đang cùng gánh vác với ba trong những việc khó nhọc. Còn với các em, mẹ là một người mẹ dịu hiền luôn giúp đỡ và yêu thương con cái.
Tâm Tình Thầy Trò của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 trường Việt Ngữ Hồng Bàng. “ Dưới đây là những câu thơ lục bát do chính các học sinh lớp 4 tập làm, tôi gom góp lại trong bài viết này cống hiến cho các Thầy Cô và Phụ Huynh để cùng thấy kết quả sự cố gắng học tập của các cháu trong quá trình rèn luyện tiếng Việt, gìn giữ những truyền thống tốt đẹp của Dân tộc.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ chết sớm, sống với cha nhưng bị dì ghẻ là một phù thủy độc ác hành hạ rất dã man. Hai anh em bèn bỏ trốn khỏi nhà, lạc trong rừng rất đói khát.
Bé Jamie Catarino với “chiến lợi phẩm” trong Ngày Lễ Trứng.
Tiêu chuẩn thứ bảy của tôi tập trung vào vai trò của tôi. Trước tiên, tôi sẽ giúp các con tôi. Tôi hiểu mỗi đứa con tôi đều có trình độ nhận thức riêng. Do đó, tôi sẽ khuyến khích sự cố gắng và chuyên cần. Tôi sẽ là tấm gương. Các con tôi cần thấy người mẫu mực và tôi sẽ lấy tôi ra làm thí dụ cho chúng.
Sáng nay vừa ngủ dậy Em nhìn ra cửa sổ Một chiếc lá vàng rơi Em nghe tiếng mẹ khóc Mới biết ngoại đi rồi
Bài Dự Thi Của Em Aspen Vân, trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, gồm có bài tập làm ở nhà và bài viết về câu tục ngữ: “Lá Lành Đùm Lá Rách”.
Người anh thấy nước thì vội vàng xuống suối, nhưng cô em gái ngăn lại, bảo anh: “Anh ơi, xin anh đừng uống nước suối này kẻo anh lại biến thành sói và ăn thịt em”. Nghe nói uống nước sẽ thành sói, ăn thịt em mình, người anh lại chùn bước và nhìn em: “Anh sẽ cố nhịn cho tới khi anh em mình tìm thấy một con suối khác, mặc dù sức anh đã gần kiệt rồi! Nhưng nếu tới con suối khác, lúc đó em muốn nói gì thì nói, thế nào anh cũng phải uống, đói anh còn chịu được, nhưng khát quá, anh sẽ chết!”
Để con tôi khỏe mạnh từ tinh thần tới thể chất, tôi sẽ dạy chúng rằng, xoa dịu những nỗi khổ đau không phải bằng sự tủi thân mà bằng khả năng nội tại và sức mạnh tinh thần. Hiểu được khái niệm này, chúng sẽ biết hạnh phúc không phải từ những gì mình có mà chính từ con người mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.