Hôm nay,  

Thơ Bé

14/12/200200:00:00(Xem: 8949)
Chị Mỹ Lan ơi!
Em ở xa California lắm. Nhưng Ba em có đem về một tờ Việt Báo ngày Chủ Nhật, em đọc trang Thiếu Nhi và thích lắm, nên có một bài thơ gửi góp mặt, có dở các bạn đừng cười. Chào tất cả các bạn và xin làm quen. Hưng Trần, 14 tuổi ở Utah.Ù

MÙA ĐÔNG

Gió thì lạnh buốt
Cây cối xác xơ
Chỉ còn nhánh cành
Khô cóng như củi

Cây phong trước nhà
Lúc đầu lá vàng
Về sau lá đỏ
Rồi rụng xuống hết

Bãi cỏ trước nhà
Không như mùa Xuân
Xanh mướt cỏ mềm
Eøo xèo héo úa

Cảnh buồn làm sao
Người đi co ro
Mũ che mặt mũi


Dế không buồn kêu

Còn bà của em
Áo hai ba lớp
Còn thấy lạnh run
Không dám ra vườn

Nhưng khi đông đến
Có nhiều ngày lễ
Trong nhà ấm cúng
Hạnh phúc biết bao!

Đến ngày Giáng Sinh
Bên cây thông xanh
Ngoại cười như trẻ
Sum họp gia đình

Những quà lớn nhỏ
Dưới gốc cây thông
Với nến với lửa
Chan hòa tình thương

Mặc trời đông lạnh
Bên ngoài tuyết rơi
Vui vầy con cháu
Ngoại cười vẫn tươi

Bây giờ cây phong
Nhánh khô chỉ trời
Nhưng nay mai sẽ
Nhú biết bao chồi

Rồi cỏ sẽ mọc
Rồi hoa sẽ tươi
Cây đâm chồi lộc
Khi đông tàn rồi.

Hưng Trần

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kính chào phụ huynh và các em thân mến, Và đây là phần tiếp theo, kỳ 4, về Chương Trình và Sinh Hoạt ở trường
Trong những tuần lễ đầu năm mới 2018, chúng tôi muốn chia sẻ với các em câu chuyện về em Kaylynn. Năm nay Kaylynn vừa tròn 11 tuổi, đang học lớp 5.
Mỗi độ xuân về, lòng em lại thấy rộn ràng vì em rất thích Tết. Tết là ngày lễ lớn mà em thích nhất trong năm.
Lần trước, chị Tường Chinh vừa mới vô đề: Hệ thống trường tư và trường công khác biệt như thế nào. Hôm nay, chúng ta cùng đi vào chi tiết rành mạch.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh dược một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm nhân giúp cha đánh xe vào rừng, cậu bé gặp hai người lạ đòi mua cậu để mang đi trình diễn. Cậu bằng lòng, nhưng đi giữa đường cậu bé trốn thoát. Trên đường về nhà, cậu gặp hai tên trộm, chúng đang bàn nhau cạy cửa vào nhà cha xứ. Cậu hứa sẽ lẻn vào bên trong giúp chúng. Nhưng khi vào bên trong, cậu lớn tiếng trả lời hai tên trộm, làm khuấy động nhà thờ, vậy là hai tên trộm bỏ chạy. Cậu bé chui vào đống rơm để ngủ và chờ sáng đi về nhà...nhưng chuyện đời thật éo le...
Phỏng vấn em Minh Phạm và Thịnh Nguyễn và bé Trixie về Hội Chợ Tết Sinh Viên.
Mấy hôm nay thời tiết thay đổi nhiều lắm. Tuy trời còn rất lạnh, nhưng những cây trơ trụi trong mùa đông đã đâm chồi. Có những sáng sương mù, có những ngày mưa, càng tưới tẩm cho mần lớn mạnh, xanh tươi hơn. Đó là những dấu hiệu báo Tết sắp đến, ngày Tết Ta của những người Việt Nam, mà những thiếu nhi như chúng em nao nức mong chờ!
Chị Tường Chinh sau một thời gian lập gia đình, dù các con còn nhỏ xíu, nhớ tới trang thiếu nhi, cũng đã phải trở lại với các em đây. Và hôm nay là bài viết của chị Tường Chinh:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nhưng nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu giúp cha đánh xe vào rừng, giữa đường có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa chạy mà không có người điều khiển, tò mò đi theo và phát hiện ra cậu bé. Họ đề nghị mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn, cậu bằng lòng và người cha có một khoản tiền lớn. Một người đặt cậu trên vành mũ. Giữa đường cậu đòi xuống “có việc” và khi xuống thì cậu chui vào mấy luống đất rồi chui vào một hang chuột.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.