Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

28/09/200300:00:00(Xem: 2914)
. Mỹ Lan thương mến,
Cô tên là Mỹ Huyền. Cô đã lớn, hết tuổi thiếu nhi lâu rồi, nhưng hàng tuần phải chờ ngày Chủ Nhật để đọc trang Thiếu Nhi của Việt Báo. Cô thích nhất là mục "Bé Viết Văn Việt". Có nhiều bài rất dễ thương, lời văn mộc mạc mà rất dí dỏm. Cô không ngờ, qua tới xứ người mà có em viết tiếng Việt giỏi vậy. Mấy em làm cho cô nao nức cũng muốn gửi bài dự thi luôn đó. Mỹ Huyền. Los Angeles.)
.Thưa cô Mỹ Huyền,
Những lời cô khen ngợi làm cho Mỹ Lan, và tất cả gia đình Thiếu Nhi rất vui mừng vì được các cô chú lưu tâm tới. Tí Phá thường nói, chắc chúng mình viết rồi đọc với nhau thôi, vì tụi mình mới học tiếng Việt, viết dở ẹc hà, các chú bác chắc cười tụi mình lắm. Bây giờ thì thưa cô Mỹ Huyền, chúng cháu và cả Tí Phá biết mình đã hiểu lầm rồi. Chúng cháu rất mong được các chú bác cô dì đọc, khuyến khích và giúp đỡ chúng cháu để cùng "Giữ gìn tiếng Việt".

.Bé Đậu Phọng ơi!
Khi không biến đi đâu mất tiêu vậy" Biết là tới mùa nhập học rồi, bạn nào cũng bận việc học hành ở trường, nhưng đừng bắt chước chị Thụy Nhã chớ. Lúc này chị ham đi làm, kiếm nhiều tiền quá quên luôn gia đình Thiếu Nhi! Mỹ Lan cũng bận học nè, nhưng nếu Mỹ Lan quên đọc bài, soạn bài thì còn gì là trang thiếu nhi nữa chớ! Bé Đậu Phọng và cả chị Thụy Nhã nữa, mau mau quay về với gia đình thiếu nhi, bảo đảm không đâu vui bằng gia đình TN của chúng mình đâu.
. Mỹ Lan ơi!
Năm học này Tường Vi Phạm vui lắm, vì bé Kim cũng học chung trường với Tường Vi rồi. Thỉnh thoảng gặp bé Kim trong giờ chơi, chia kẹo thì bé Kim lắc đầu: "Em có khi nào ăn kẹo đâu.". Con nít mà hổng biết ăn kẹo, chị Mỹ Lan coi có kỳ hôn" Mà hông ăn kẹo, bé Kim cũng bị sún răng như thường. (Tường Vi Phạm).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.