Hôm nay,  

Tìm Hiểu: Con Kiến

01/02/200400:00:00(Xem: 3950)
tn_02012004_4
Bạn đã bị kiến cắn bao giờ chưa" Tí Phá bị kiến cắn nhiều lần, đau lắm nha, đau không thua bị ong chích đâu nhá. Con kiến nhỏ chút xíu nẹo mà lợi hại quá đi chớ.
Bạn biết không" Kiến sống từng đàn, đông lắm, đếm không khi nào hết. Chúng thướng làm tổ ở chân tường, trong hốc cây, dưới đất, ở những chỗ có đá che ở bên trên. Trong đại gia đình của kiến có kiến cái, kiến đực, kiến thợ và kiến lính. Kiến cái và kiến đực có cánh, kiến cái đẻ trứng, kiến thợ và kiến lính không có cánh, nhưng kiến thợ biết làm việc và kiến lính biết chiến đấu bảo vệ tổ.
Thị giác của kiến rất nhạy với ánh sáng. Vị trí của mặt trời và ánh sáng có thể cho kiến thông tin nhận biết được đường về "nhà". Còn cảnh sắc ở bên đường và mùi để lại trên đường đi cũng giúp chúng tìm đường về tổ. Kiến có đi xa tổ đến đâu cũng không bao giờ lạc đường.

Mỗi đàn kiến đều cò một "mùi tổ" riêng biệt, không có mùi của tổ kiến nào giống tổ kiến nào. Mỗi con kiến đều có khả năng phân biệt ra "mùi tổ" của mình với các đàn kiến khác. Và khi những con kiến không cùng tổ gặp nhau, chúng sẽ nhận ra ngay là không phải kiến của phe mình, đôi khi cũng xẩy ra ẩu đã kịch liệt. Các bạn thử bắt một vài con kiến khác đàn, rửa sạch "mùi tổ" trên thân kiến rồi thả chung vào một chỗ, mất mùi, kiến không còn phân biệt được"sắc dân", chúng lại rất hiền lành, đâu râu nói chuyện với nhau.
Trong đàn kiến, có kiến chúa, kiến tướng, kiến lính, khi cần, cũng dàn trận để bảo vệ tổ "quốc" kiến.

(Tí Phá sưu tầm)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ở nơi em ở Thành phố nhỏ Có một con đường dành cho ngựa đi Mỗi sáng, mỗi chiều Em đều thấy người cưỡi ngựa đi qua Con đường đó, phía sau dốc đồi nhà em
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai con gái trong túp lều cạnh bờ rừng. Một buổi tối mùa đông, có con gấu xin vào sưởi ấm, và từ đó gấu trở thành bạn thân của hai cô. Cho tới lúc mùa Xuân tới, gấu từ giã để vào rừng vì đến mùa tuyết tan, bọn người lùn từ dưới tuyết chui lên, sẽ đi ăn trộm của cải của gấu. Hai cô rất buồn, chờ tới mùa đông gấu sẽ trở lại.
Các bạn thân mến, Trong ngày lễ Giáng Sinh, gần như nhà nào cũng có cái bánh khúc gỗ (Buche de Noel), bày lên bàn ăn, bên cạnh cây thông giăng đèn và lò sưởi đốt lửa ấm áp. Nhưng các bạn có biết từ đâu mà lễ Giáng Sinh lại ăn bánh có hình khúc củi?
Chuông reo vang rền, vang Nhạc Giáng Sinh vang vang Khắp trời mưa bông tuyết Trắng toát cả không gian Em nô đùa cùng tuyết Đắùp lên một thằng người Áo và mũ trắng toát Đứng giữa trời mà cười
Giáng Sinh bé CungDo du lịch xứ Nhật Bản, được mặc quần áo và đội mũ hiệp sĩ.
Đến tháng 12 là tronøg (tròn) thêm một năm của em, em có nhiều chuyện muốn nói, muốn ghi nhớ lại.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống trong túp lều tranh ở bìa rừng với hai cô con gái. Truớc sân nhà có trồng hai cây hoa hồng, một nở bông trắng, một nở bông đỏ nên hai cô gái có tên Bạch Tuyết và Hoa Hồng. Một buổi tối mùa đông có con gấu xin vào nhà sưởi ấm và gấu trở thành bạn của hai cô gái. Đến mùa Xuân gấu từ giã ra đi, cho biết là gấu phải giữ của cải vì khi tuyết tan, người lùn từ duới tuyết chui lên sẽ đi ăn cắp của cải của gấu. Một hôm hai cô vào rừng kiếm củi thì gặp một tên lùn bộ râu bị dính vào keo một thân cây bị ngã. Hai cô cứu tên lùn, đã không một lời cám ơn, hai cô còn bị mắng chửi vì phải cắt bộ râu dính vào keo để cứu tên lùn ra. Tên lùn bỏ đi, không thèm nhìn hai cô gái!
Các bạn thân mến, Giáng Sinh đã gần kề, các anh chị Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam California vẫn không quên lo cho ngày Xuân, vì năm nay Tết đến sớm, vào ngày 5 tháng 2 năm 2019. Tổng Hội đã loan báo Hội Tết lần thứ 38 vẫn được tổ chức tại O C Fair& Event Center 88 Fair Drive, Costa Mesa, CA 92626
Cả hai tuần lễ nay, nhạc từ cây thông hát mãi những bài hát về Giáng Sinh, làm lòng em vô cùng tươi vui và rộn rã! Rồi mong mãi, Giáng Sinh cũng đã tới gầng (gần) rồi!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.