Hôm nay,  

Tìm Hiểu: Con Kiến

01/02/200400:00:00(Xem: 3904)
tn_02012004_4
Bạn đã bị kiến cắn bao giờ chưa" Tí Phá bị kiến cắn nhiều lần, đau lắm nha, đau không thua bị ong chích đâu nhá. Con kiến nhỏ chút xíu nẹo mà lợi hại quá đi chớ.
Bạn biết không" Kiến sống từng đàn, đông lắm, đếm không khi nào hết. Chúng thướng làm tổ ở chân tường, trong hốc cây, dưới đất, ở những chỗ có đá che ở bên trên. Trong đại gia đình của kiến có kiến cái, kiến đực, kiến thợ và kiến lính. Kiến cái và kiến đực có cánh, kiến cái đẻ trứng, kiến thợ và kiến lính không có cánh, nhưng kiến thợ biết làm việc và kiến lính biết chiến đấu bảo vệ tổ.
Thị giác của kiến rất nhạy với ánh sáng. Vị trí của mặt trời và ánh sáng có thể cho kiến thông tin nhận biết được đường về "nhà". Còn cảnh sắc ở bên đường và mùi để lại trên đường đi cũng giúp chúng tìm đường về tổ. Kiến có đi xa tổ đến đâu cũng không bao giờ lạc đường.

Mỗi đàn kiến đều cò một "mùi tổ" riêng biệt, không có mùi của tổ kiến nào giống tổ kiến nào. Mỗi con kiến đều có khả năng phân biệt ra "mùi tổ" của mình với các đàn kiến khác. Và khi những con kiến không cùng tổ gặp nhau, chúng sẽ nhận ra ngay là không phải kiến của phe mình, đôi khi cũng xẩy ra ẩu đã kịch liệt. Các bạn thử bắt một vài con kiến khác đàn, rửa sạch "mùi tổ" trên thân kiến rồi thả chung vào một chỗ, mất mùi, kiến không còn phân biệt được"sắc dân", chúng lại rất hiền lành, đâu râu nói chuyện với nhau.
Trong đàn kiến, có kiến chúa, kiến tướng, kiến lính, khi cần, cũng dàn trận để bảo vệ tổ "quốc" kiến.

(Tí Phá sưu tầm)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông trẳng ông trăng Trung Thu tới rồi Mắt ông mở to Chắc đòi ăn bánh Em có lồng đèn Em được múa hát Chơi dưới ánh trăng Cùng các bạn thân Ông giẳng ông giăng
Sau ngày phát giải “Bé Viết Văn Việt”, các bạn “nghỉ hè” hơi lâu đó nha. Ngoài Kim Trang, Nguyễn Hoàng Uyên, Nguyễn Hoàng Quân, Ngân Hà chưa nhận thư và bài của các bạn khác. Bạn Vincent Bảo Phương đâu rồi" Bảo Ngọc, Quốc Nam đâu rồi" Tuy mong nhưng Ngân Hà cũng thông cảm là các bạn đang mùa nhập học, phải lo
Chị Phụng Linh ơi! Chi nói tiếng Việt nha. Tụi em không thích nói tiếng Mỹ với người  Việt.
Tại Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, năm nay số học sinh nhập học tiếng Việt lên tới 700 em. Những thầy cô dạy tiếng Việt đều làm việc thiện nguyện hoàn toàn, đã hết lòng chỉ dạy cho các em, nhất là các em vừa vào lớp Mẫu Giáo tiếng Việt, các em tỏ ra thích thú
Em rất thích có em bé. Em thường hỏi mẹ: “Mẹ ơi, đã có một em bé trong bụng mẹ chưa"” Lúc nào mẹ cũng cười, lắc đầu: “Chưa. Lo cho một mình con, mẹ đã không đủ thì giờ. Có em bé rồi để em bé khóc suốt ngày sao"” “Ư…ừ, con hổng chịu. Con muốn có em bé cơ!”
Lời nói của cha thiết tha trìu mến… Lời nói của mẹ âu yếm vô bờ…. Lời của thầy cô thương lo, uốn nắn Lời của bạn thân ân cần an ủi Ôi những lời nói
Buổi họp mặt Phát Giải Thiếu Nhi Việt Báo Bé Viết Văn Việt chiều Chủ Nhật 27-8-2006 có phần thiếu nhi trình diễn nhiều tiết mục đặc biệt, từ đấu võ, biểu diễn ảo thuật, hợp ca rất dễ thương
Cơn gió thổi giữa trời đất, ve vuốt cỏ hoa, cây lá, làm dịu cơn nắng, làm tạnh cơn mưa. Gió đôi khi cũng nổi cơn giận, dữ dằn, và gió cũng nghịch ngợm …Tranh vẽ các cơn gió của học sinh lớp
Em đến bãi cỏ khu thương mại đối diện Phước Lộc Thọ và cùng với mẹ hát bản hùng ca “Chiến Sĩ Ó Đen”, tay phất cờ vàng Việt Nam Cộng Hòa. Khi em cất tiếng hát thì những lời “Vì Lý Tống! Vì Lý Tống” của đoàn người biểu tình
Bạn Beverly Bảo Ngọc, giải thủ khoa văn 2006 kể chuyện học chữ, nói tiếng Việt, viết văn Việt được quí vị quan khách và các ông bà cô chú khen quá là khen
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.